Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

cô, ba mới trở nên điên loạn, bởi vì cô, tôi mới từ một tiểu thư luân lạc vào quán rượu, tất cả đều tại cô"
Lôi Dĩnh nghe nàng nói xong, nở nụ cười, những thứ này đều là lỗi của mình sao? Thật quá buồn cười rồi
Lôi Tiệp Nhi thấy gương mặt vui vẻ của nàng, lửa giận bốc lên, nâng tay phải giáng xuống một tai vào má trái Lôi Dĩnh , má phải và má trái rốt cuộc cũng tương xứng nhau, đểu sưng đỏ
"Cô cười cái gì? Cô ko có tư cách cười" Lôi Tiệp Nhi tức giận kêu lên
Lôi Dĩnh bị đánh , đầu nghiêng qua một bên, nàng quay đầu nhìn về phía Lôi Tiệp Nhi cười nói "Tại sao tôi ko thể cười? Các người đổ tất cả mọi tội lỗi lên đầu tôi? Vậy chẳng lẽ các người ko có lỗi sao? Xem tôi như hàng hóa đi trao tặng, còn kì vọng tôi sẽ cho các người tiền thù lao, còn tôi thì sao? Tôi ko vô tội sao?" Sao cô ta lại ích kỉ như vậy, chỉ bởi vì loại suy nghĩ ích kỉ này, mà bản thân cô ây mới lâm vào hoàn cảnh như thế
Lôi Tiệp Nhi hung tợn nhìn chằm chằm nàng, ko nói gì, sau đó đứng dậy, rời khỏi phòng






Sau khi Cung Thần Hạo cơm nước xong, liền mang tiểu Huyên Huyên đưa đến nhà cũ , sau đó về nhà, nhưng khi về nhà vẫn ko thấy bóng hình quen thuộc như đã dự tính, trong lòng hắn nhất thời loạn thành một khối, quần áo của nàng đều ở đây, hơn nữa điện thoại di động cũng ko để ở nhà, bất an trong lòng càng lúc càng sâu, nàng chưa từng đi ra ngoài lâu như vậy
Nâng cổ tay, nhìn đồng hồ, đã ba giờ, cầm điện thoại di động hắn gọi qua số mấy của Tiêu Ngự Phi
"A lô, hôm nay nghĩ thế nào lại gọi điện thoại cho tôi?" Tiêu Ngự Phi nhận được điện thoại của hắn, trêu đùa nói
"Dĩnh nhi hôm nay có tìm cậu ko?" Cung Thần Hạo hỏi, hắn căn bản ko có thời gian nói mấy lời nhàm chán
"Tiểu Dĩnh? Ko có! Hai người các cậu lại thế nào rồi?" Tiêu Ngự Phi kinh ngạc hỏi, ko phải là hai người họ chưa hòa nhau chứ?
2 phút sau, điện thoại đã bị nhét vào một góc trong ghế salon, Cung Thần Hạo rất lo lắng, sợ rằng nàng sẽ gặp tai nạn giao thông, ngoại trừ cái này, hắn căn bản ko tìm ra được nguyên nhân nào khác
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong nháy mắt kim đồng hồ đã chỉ sáu giờ , trong khoảng thời gian này có mấy cuộc gọi từ công ty, nhưng mỗi cuộc trò chuyện đều ko vượt quá mười giây, đã bị hắn cúp, hắn đang đợi cuộc gọi của một người khác, chuyện của công ty Tử Kiệt sẽ giúp hắn xử lý rất tốt
Reng.... ....reng.... .......
Cung Thần Hạo nhanh chóng nhận cuộc gọi, hỏi "A lô, có tra được hay ko?" Trong giọng nói là sự vội vàng
"Thật xin lỗi, vẫn ko tra được, tôi đã tra xét danh sách nhập viện của thành phố T ngày hôm nay, nhưng ko tìm được cái tên Lôi Dĩnh, điều này chứng minh Lôi Dĩnh đi ra ngoài ko gặp chuyện gì ngoài ý muốn, còn nữa, tôi thông qua mã số định vị anh đưa cho tôi, ở khu giao liên với vùng ngoại ô đã tìm được một cái ví da bị vứt bỏ, nếu theo như suy đoán của tôi thì, Lôi Dĩnh hẳn là bị bắt cóc, cô ấy có kết thù với người nào ko?" Người trả lời Cung Thần Hạo là chồng của Tô Khải Nhân _____ Long Tử Tường
"Bắt cóc? Dĩnh nhi trở về nước chưa được bao lâu, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy làm sao có thể kết thù với người?" Cung Thần Hạo hỏi ngược lại
"Dựa vào lời của nhân viên quản lý khách sạn , thì họ nhìn thấy Lôi Dĩnh lên một chiếc xe hơi màu đen, đây chính là mấu chốt của vấn đề" Long Tử Tường bình tĩnh phân tích
"Tôi mặc kệ cậu dùng phương pháp gì, đều phải giúp tôi tìm được cô ấy" Cung Thần Hạo nâng tay xoa xoa thái dương
"Tôi biết" Long Tử Tường lên tiếng
"Làm phiền cậu" Cung Thần Hạo nói xong, cúp máy, bắt cóc sao? Cái từ này rất mới mẻ, rất độc đáo, là do mình đắc tội với người nào trong kinh doanh? Nên mới dẫn đến cảnh Lôi Dĩnh bị bắt trói?
___________________________
Bị đẩy vào một căn biệt thự nhỏ từ lâu ko ai ở, nỗi sợ hãi trong lòng Lôi Dĩnh ko khỏi sâu hơn
Nàng quan sát cách bày biện bên trong, tất cả đồ đạc đều được vải trắng che lại, ko cẩn thận, nàng chạm vào tấm vải trắng, lập tức cả căn phòng dấy bụi, nơi này rốt cuộc đã bao nhiêu lâu ko có người ở?
Ngồi xổm trong một góc tường, cả người co lại, gian phòng này rất ẩm ướt , đặc biệt là vào buổi tối , hơi lạnh sẽ xuyên thẳng vào người Lôi Dĩnh khiến nàng tự giác co chặt thân thể hơn
Toàn thân đau nhức làm cho Lôi Dĩnh chết lặng , nàng mở to hai mắt nhìn căn phòng tối mịt, bụng trống rỗng, hiện tại nàng rất lạnh, rất đau, nhưng mà nàng biết, lúc này ko có ai đến giải quyết chuyện của nàng, cũng ko có người nào có lòng tốt chuẩn bị thức ăn cho nàng
Trời vừa chuyển chiều , Âu Mị Nhi đẩy cửa phòng ra, đi đến góc tường, nhấc chân đá vào người trong góc, cho đến khi nàng từ từ mở mắt, mới lên tiếng "Xem ra ngươi đã quen với nơi này? Cho nên mới ngủ say như vậy"
Lôi Dĩnh ko để ý đến nàng , tiếp tục nhắm mắt, nàng muốn ngủ , ngủ thiếp đi sẽ ko còn lạnh nữa, ko cảm thấy đói, cũng ko cảm thấy đau
Âu Mị Nhi thấy nàng ko trả lời, lửa giận nhất thời bừng lên, con đàn bà đáng chết, đã rơi vào cảnh này còn cố tỏ ra cao ngạo, nàng kéo