Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
gười khác mà lo lắng một chút, cái loại sự tình tương tự như thế này, nếu đổi lại là nữ nhân khác, thì nàng đã sớm cùng con náo loạn cả lên, làm sao con có thể nhàn nhã uống trà như bây giờ!!?” Cung Tề Hân cũng tán thành nói theo, đứa con trai này của hắn cái gì cũng tốt, chỉ có một khuyết điểm duy nhất là quá đa tình, phong lưu thành tính, thói quen xấu này , muốn hắn bỏ cũng ko phải là chuyện một sớm một chiều có thể bỏ được
Cung Thần Hạo ko đáp trả, người trong nhà cũng ko biết cuộc hôn nhân của hắn và nàng chỉ là hôn nhân khế ước (*hợp đồng), chuyện ngoài ý liệu của hắn là mỗi người trong nhà tựa hồ như ai cũng rất thích nàng, nhưng mà,chính vì khuôn mặt trẻ con khả ái luôn vui vẻ cùng cá tính của nàng lại thiện lương, trong sáng nên nàng quả thật rất dễ khiến người ta yêu thích
Mà bên kia, Liễu Tình lại ko lôi kéo Lôi Dĩnh vào nhà bếp mà dẫn nàng đi đến hoa viên phía sau nhà, nhàn nhã ngồi xuống ghế
Lôi DĨnh nhìn vẻ mặt hiền lành tràn đầy ý cười của Liễu Tình, biết nàng có chuyện muốn hỏi, nhưng lại ko biết làm sao để mở lời “Mẹ, có phải mẹ có chuyện muốn hỏi con ko?”
“A…..tiểu Dĩnh a! Các con đã kết hôn một tháng, ách…..có xảy ra chuyện gì…hay ko?” Liễu Tình mở miệng mờ mờ ám ám nói
“Chuyện gì ??” Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc, lặp lại lời nàng
“Đúng vậy!! Ví dụ như nôn mửa chẳng hạn??”
Nôn mửa?? “Ko có a!” Lôi DĨnh ko chút suy nghĩ đã trả lời
Ko có sao? Theo lý thuyết, nếu đã kết hôn 1 tháng, hẳn là đã có khả năng mang bầu “Ách…..vậy con có thường hay gặp mặt “bạn tốt” ko?”
“Bạn tốt?? Lúc con kết hôn nàng có đến a! Cách đây ko lâu con cũng có gặp mặt qua! ” Lôi Dĩnh cũng ko biết ý nghĩa của cái mà Liễu Tình gọi là “bạn tốt” so với khái niệm bạn tốt trong đầu nàng có giống nhau hay ko, nàng chỉ có thể chút kỳ quái, tại sao mẹ lại nhắc Khải Nhân?
“A???” Chiếu theo ý của nàng, nghĩa là ko có mang thai rồi, Liễu Tình trên mặt lộ vẻ thất vọng, xem ra lát nữa nàng phải cùng con trai nói chuyện thật tốt, bảo nó buổi tối phải cố gắng hơn, như vậy nàng mới có thể ẵm cháu nội a!
“Mẹ, mẹ……” Lôi Dĩnh thấy nàng im lặng thật lâu, liền đưa tay ra trước mặt nàng vẫy vẫy, kêu lên
“Ách…..chuyện gì vậy?” Liễu Tình lấy lại tinh thần hỏi
“Mẹ, mẹ ko sao chứ?”
“Ta, ta ko sao a!! đúng rồi, mẹ có bảo Lưu tẩu làm cho con một nồi thuốc rất bổ”
Thuốc nước sao?? Tại sao nàng phải uống thuốc a??
Hắn cùng nàng trở lại cuộc sống lúc trước, hắn mỗi ngày vẫn theo lẽ thường đưa đón nàng đi làm, về nhà nàng sẽ làm cơm chiều cho hắn, lâu lâu 2 người bọn họ sẽ ăn bên ngoài, cuộc sống gia đình bình thản, ko sóng gió, ko phập phòng, cũng ko có xung đột
Cuộc sống như vậy khiến Lôi Dĩnh cảm thấy thật thỏa mãn, mặc dù lâu lâu trên tạp chí hàng tuần vẫn đăng tin tình cảm của hắn, nhưng mà dù sao tin tức cũng đã giảm đi rất nhiều, một tháng nay mỗi ngày hắn đều ở nhà, những tin tức tình cảm của hắn cũng chỉ là do phóng viên thổi phồng, cho nên nàng cũng ko để ý
Hôm nay khi nàng trở về nhà, hắn đã đi công tác , tuy nhiên cũng có dặn dò qua Lý thúc đón nàng, nhưng nàng đã từ chối, đường trở về nhà cũng ko phải là quá xa, nàng đón xe buýt đi cũng rất tiện, Lý thúc thấy nói mãi ko lay chuyển được nàng, mới gật đầu đồng ý cho nàng đi xe buýt
Thu hồi đống quần áo phơi nắng cả ngày , Lôi DĨnh ôm trong lòng đống quần áo ấm áp dễ chịu đi vào phòng, trước nàng sắp xếp quần áo đâu vào đấy rồi phân loại chúng để vào tủ, sau nàng lấy bàn ủi ra, ủi thẳng thớm đống quần áo còn lại
Nàng thích tự tay làm việc, vừa có thể giết thời lại còn có thể giãn gân giãn cốt, việc trong nhà, tất cả đều do nàng một tay xử lý, tuy cực nhưng lại thích thú vô cùng
Tayvỗ về quần áo của hắn, suy nghĩ của nàng lại tràn ngập bóng hình hắn
Chỉ mới một tháng ở chung, mà nàng đã yêu hắn sâu sắc ko ít, nghĩ đến hắn mỗi ngày , đối với nàng đều hết mực cưng chiều, quan tâm, trong lòng nàng lại mừng thầm, chỉ cần nàng được ở cạnh hắn, lòng nàng liền có loại cảm giác an lòng
Ngẫu nhiên nhìn thấy nụ cười mỉm nơi khóe miệng, hay chạm đến tầm mắt nóng rực kia, tim của nàng lập tức sẽ đập mạnh, giống như bị một dòng điện hung hăn xẹt qua. Mà nếu như, nêu như đến một ngày nào đó hai người bọn họ chia tay, nàng rồi sẽ bỏ được hắn chứ??
Yêu phải một người ko thương mình, nàng quá rõ số phận của nàng sẽ rơi vào tình cảnh bi thảm cỡ nào
Nàng phút chốc đóng cửa tủ lại….nàng ko thể lại để cho suy nghĩ của mình hướng về hắn
Nàng xoay người, chuẩn bị thu dọn bàn ủi cùng cầu là (*cái bàn ủi đồ)
“Reng…reng”
Nàng cầm lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường
“A lô”
“Nha đầu, là anh”
Điện thoại truyền đến là giọng nói của “Dương, có chuyện gì ko?”
“Nha đầu, nhận được điện thoại của anh kinh ngạc lắm sao?”
“Ách….đúng vậy a!! Ko ngờ lại có một đại soái ca gọi đến cho em a”
“Nha đầu kia, lại trêu chọc anh”
“Làm gì có!!”
“Có rảnh ko?”
“Sao vậy?? Muốn em mời đi ăn??”
“Chuyện này mà em cũng có thể đoán, quá thông minh”
“A…..em vốn rất t