Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
n nam nhân trước mắt, trong ánh mắt nàng để lộ vẻ kinh ngạc cùng khiếp sợ
“Nha đầu, có phải là vui quá hay ko a!! A………..” Ngũ Dương trêu chọc nói
“Dương, mọi người đã đến đông đủ, vậy thì gọi cơm đi” Thủy Diệc Đồng nói
“Waiter!!(*bồi bàn)” Ngũ Dương nhấc tay kêu lên
Chờ người đem menu đến, Thủy Diệc Đồng hỏi ” Tiểu Dĩnh, em muốn ăn gì?”
“A!! Tùy tiện, nhờ các anh gọi dùm” Lôi Dinh bắt đâu cảm thấy bất an, nàng đã nghĩ đến cả đời này sẽ ko còn cơ hội gặp lại hắn, nghĩ đến hắn chỉ là một khách qua đường trong cuộc đời nàng, nhưng ko ngờ, hôm nay lại gặp mặt, đúng ngay vào lúc này, hỏi nàng vui mừng sao? nàng quả thật rất vui mừng
Nhìn mặt hắn vẫn như cũ, ko có gì thay đổi, nụ cười manh vẻ lương thiện vẫn như trước, hắn so với 3 năm trước đây đã có vẻ chính chắn hơn một chút, gầy hơn một chút,bản thân hắn cũng ko được gọi là tuấn tú chỉ có thể nói là thanh tú, khác với Đồng, Dương và Hạo, hắn thuộc lại tươm tất, lại có chút thư sinh, nàng ở bên cạnh hắn, hắn luôn dùng nụ cười dịu dàng nhìn nàng, giọng điệu nói chuyện điềm đạm khiến nàng ở gần hắn luôn có cảm giác thực thoải mái, mãi mãi ko tồn tại áp lực, cũng bởi vì như thế mà trước đây, nàng đã yêu thích hắn, nàng mới có thói quen muốn ỷ lại, ở bên cạnh hắn
Củng chỉ bởi vì hắn, nàng mới có thể ở vũ hội cuối năm của trường mà quen biết Dương và Đồng, nhưng khi nàng học năm hai, nhà hắn chuyển sang Pháp định cư lúc nào nàng cũng ko biết, chỉ khỉ nhập học nàng theo lời Đồng và Dương mới biết được, nghe họ nói hắn sẽ ko về lại nước, ngay lúc đó nàng cảm thấy rất hụt hẫng , thất lạc, nhưng trước mặt Đồng và Dương nàng cũng ko biểu lộ, nàng ko muốn bọn họ lo lắng
Mà nàng cũng ko rõ là, tại sao khi ra đi hắn lại ko nói với nàng một tiếng, chẳng lẽ nàng ko phải là bạn bè hắn sao?? Sau đó vì ko muốn nhớ đến hắn nàng đã học cách quên đi,và nàng đã thành công, một năm thời gian, nàng thật sự đã làm cho hình bóng của hắn phai nhạt dần. vì thế hiện tại, khi nàng nhìn thấy hắn, nàng chỉ có thể biểu lộ kinh ngạc và khiếp sợ
“Nha đầu, em đừng có nhìn chằm chằm vào Thiên Mạch a!! Con gái con đứa gì mà ko có chút nào rụt rè” Ngũ Dương cười nói, hắn biết nàng sẽ có biểu hiện như vậy
Lôi Dĩnh bị hắn trêu chọc nên đã thoát ly khỏi suy nghĩ đó, nàng ngượng ngùng cúi đầu, trời ạ!! Nàng lại nhìn hắn như vậy, đúng là mất mặt nha! Nàng giờ phút này rất muốn tìm một cái hố để chui vào
“Tiểu Dĩnh, ba năm ko gặp em, em đẹp hơn rất nhiều” Đây là lời đầu tiên Minh Thiên Mạch nói khi ngồi xuống, nàng vẫn ko thay đổi nhiều, khuôn mặt trẻ con kia nhìn vẫn như cũ, thật đáng yêu
“A……điều đó là đương nhiên, công phu võ mồm của nha đầu cũng tăng lên ko ít đâu!” Ngũ Dương xoa dịu ko khí
Lôi Dĩnh trừng mắt nhìn hắn một chút, hồi phục tâm tình, chỉ là gặp lại bạn bè nhiều năm ko ngọc, đừng lo nghĩ nữa, mày đã kết hôn, hít sâu…..hít sâu….
“A…..Anh cũng vậy a! Ba năm ko gặp, anh đẹp trai cũng ko ít” Lôi Dĩnh sau khi bình ổn tâm tình nói, nàng đã ko còn căng thẳng như trước nữa ” Còn nữa, anh đừng có nghe Dương nói bừa”
“Anh ko có nói bừa , lòng em, em biết rõ” Ngũ Dương nói
“Hừ! Thiên Mạch, anh đừng để ý đến hắn, anh này định vào nước bao lâu, ở đây có lâu ko?” Lôi Dĩnh ko muốn cùng Ngũ Dương so đo nữa, hắn đột nhiên về nước khiến cho nàng có chút trở tay ko kịp, kí ức lúc trước chợt ùa về trong đầu nàng, thì ra mong mỏi này chẳng qua đã bị nàng niêm phong cất vào một góc nào đó trong kho trí nhớ, ko đụng vào cũng ko nhớ đến
“Thiên Mạch vừa về nước hôm qua, hắn qua bên này công tác, ngày hôm qua bởi vì lệch múi giờ, cho nên hôm nay mới điện thoại chúng ta ra đây gặp mặt, cùng ăn bữa cơm, nói thật từ lâu chưa gặp nhau, tôi cũng muốn mọi người cùng nhau họp mặt” Đồng tiếp lời nàng, hắn vừa đi sang Pháp công tác chưa được bao lâu, thì đã gặp Ngàn Mạch gọi điện thoại hẹn hắn cùng đi uống cà phê, hai người sau đó cùng nhau nói chuyện về một đề tai, một đề tài chỉ vĩnh viễn xoay quanh Lôi Dĩnh, hắn rất yêu nàng, hơn nữa thứ tình yêu này lại rất sâu sắc
“A, ra là như vậy!! Thiên Mạch anh định ở đây mấy ngày?” Hắn thì ra là đến thành phố T để làm việc, nàng còn tưởng rằng hắn sẽ trở về nước luôn, trên mặt ko khỏi nảy lên ít thất vọng, nhưng thất vọng ấy lập tức tồn tại chưa được bao lâu đã biến mất
“Nha đầu…..em….em kết hôn khi nào, tại sao bọn anh lại ko biết??” Ngũ Dương nói xong, hướng Thủy Diệc Đồng nhìn nhìn, muốn biết đáp án của hắn
Thủy Diệc Đồng cũng ko biết, đối với Ngũ DƯơng lắc lắc đầu, tỏ vẻ hắn cũng ko rõ ràng, quay đầu nhìn về phía Lôi Dĩnh
Hắn đã để lỡ sao? Chẳng lẽ từ ba năm trước hắn đã để lỡ nàng?? Minh Thiên Mạch, mày lần này về nước ko phải là muốn đánh cược một phen sao??Hắn đánh cược nàng ko có bạn trai, lại càng ko thể kết hôn, nhưng mà hắn đã thua cuộc, bại trận trước thời gian
“A……như vậy…..thực chúc mừng em” Minh Thiên Mạch nói, tận lực giữ cho giọng điệu của mình thật bình thản
“Ừ, cám ơn anh!” Lôi Dĩnh hướng về phía hắn nói, kỳ thật nói ra hai ch