Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341918
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.
đất, cả ngày hôm nay, tiến độ công tác lại chẳng có điều gì đáng nói ” (Chậc chậc….chị Lôi DĨnh tội ác tày trời rồi haha…)
Đúng vậy, hắn thừa nhận bản thân mình đã để ý đến buồn vui của nàng. Nàng cười, khóe miệng của hắn sẽ ko tự chủ nâng lên, nàng khóc, lòng của hắn lại có cảm giác đau như đao cắt xưa nay chưa từng có
Đây là cảm xúc khi yêu thương một người, nhưng mà cái chữ yêu này rất nặng nề, hắn ko muốn thừa nhận
“Cốc, cốc”
Hai tiếng gõ cửa vang lên, đợi hắn lên tiếng trả lòi, Anna đẩy cửa bước vào
“Tổng giám đốc, đã bảy giờ, có cần em thay ngài đi mua bửa tối ko?”
“Bảy giờ?” Hắn cứ bất tri bất giác ngồi thừ suốt bảy giờ sao?? Cung Thần Hạo ngẩng đầu lên, lắc lắc cái cổ cứng ngắc
“Đúng, đã bảy giờ năm, tổng giám đốc làm việc đến quên thời gian”
“Ko cần đi mua, cô trước tiên có thể ra về, ko cần chờ tôi”
“Ko sao, người ta có thể tăng ca hầu ngài” Anna đi đến phía sau hắn, thay hắn mát xa cái cổ cứng ngắc, hắn đã 3 tháng ko có đến Mỹ, nàng phải nhân cơ hội tốt biểu hiện
Cung Thần Hạo thở ra, nhắm mắt lại, hưởng thụ kỹ thuật mat xa cao siêu của Anna, nàng là thư ký kiêm bạn trên giường của hắn, ít nhất đây là quan hệ của nàng và hắn trước khi hắn kết hôn
“Tổng giám đốc , hôm nay làm việc mệt như vậy, ngài xem , người ta thật đau lòng” Anna chuyển tay dần dân đến ngực của hắn, kéo cà vạt hắn ra, cởi bỏ nút ao sơ mi, khiêu khích lồng ngực
“Anna, tôi còn có việc phải làm, hơn nữa, cô biết tôi mệt chết đi: Hắn ko mở mắt nói, nâng tay bắt lấy tay nàng, lời nói ko nhanh ko chậm, thường thường thản nhiên, nghe qua ko hề có một tia ham muốn
“Nhưng mà người ta rất nhớ ngày a! Ngài mệt mỏi cũng ko sao, người ta có thể vì ngài phục vụ” Nàng vòng tay đến trước mặt hắn, đem váy kéo cao đến ngực, xoải chân ngôi lên đùi hắn, cơi bỏ nút áo của mình, để lộ ra nửa thân khêu gợi như nụ hoa, bộ ngực như ẩn như hiện, mê người cực kì
Cung Thần Hạo dựa người vào ghế dựa, hững hờ quan sát nàng, cũng ko làm gì khác, nhìn nàng thi triển tất cả vốn liếng kỹ thuật khiêu khích hắn
Đến khi nàng cởi bỏ quần lót hắn, phóng xuất dục vọng kiềm chế của hắn, bàn tay mảnh mai đang lúc “tiến dần từng bước” đột nhiên nàng lại bị Cung Thần Hạo đẩy ngã ngồi xuống mặt đất
“Tổng Tài….” Lâm thư ký ngã ngồi dưới đất cầm lấy vạt áo mở rộng của mình, có chút chật vật đứng lên, tỏ vẻ ko hiểu nguyên do lần đầu tiên hắn nói “NO”
“Đi ra ngoài” Cung Thần Hạo ra lệnh
Anna gật đầu thuận theo, ko muốn lại làm hắn tức, hắn là một kim chủ tốt
Chết tiệt, hắn tại sao lại cảm thấy có chút cảm giác phản bội , khuôn mặt của nàng lại hiện ra trước mắt hắn, thất vọng sửa sang lại quần áo, hắn hiện tại đối với nữ nhân bên ngoài lại ko còn hứng thú nữa, chờ hắn về nhà, hắn sẽ đòi bồi thường lại thật tốt
Mới vừa đi khỏi công ti, trời cao đã mây mù dày đặc, lát sau một cơn mưa phùn cũng bắt đầu kéo đến
Lôi Dĩnh nhìn lên bầu trời mênh mông mưa bụi, mỉm cười thật ngọt
Hay quá nàng có mang ô
Lúc sáng khi rời giường nàng thấy thời tiết có chút ko ổn, cho nên đã cố ý mang dù bỏ vào túi xách, ko ngờ lại cần tới nó thật
Chậm rãi , nàng đi ra góc đường đứng đợi xe buýt, hay ngày nay Đồng dường như có chuyện muốn nói với nàng, nhưng mỗi lần đối mặt, hắn đều trả lời “ko có việc gì” cảm giác thật lạ, nhưng nàng ko muốn hỏi nhiều
Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn hắn, tại sao hắn bắt lấy tay nàng “Anh muốn gì?”
“Tôi ko phải đã trả lời qua rồi sao?” Hắn hỏi lại lần nữa
“Chúng ta đã gặp mặt từ trước” Tiêu Ngự Phi rất ghét cảm giác bị người khác quên
“Ách….có sao?” Não của Lôi Dĩnh dung lượng cũng rất lớn, nếu đã gặp qua ko có khả năng nàng ko nhớ rõ. nàng cúi đầu thì mới phát hiện, tay hắn còn nắm lấy tay nàng, vì thế lại ngẩng đầu nói “Chuyện này…………tiên sinh, anh có thể buông tay tôi ra được ko?”
Tiêu Ngự Phi lúc này mới ý thức được tay hắn còn cấm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, nhưng giờ phút này hắn ko muốn bỏ ra, vẫn muốn nắm lấy
“Kỳ Thật….tôi thật sự ko nhớ rõ chúng ta đã có gặp mặt qua, anh có phải là nhận lầm người ko?” Lôi Dĩnh rút tay mình về, nói
“Mị Ảnh” Tiêu Ngự Phi đơn giản phun ra 2 chữ, cố ý nhắc nhở tiểu nữ nhân này
“Mị Ảnh, cái tên rất quen thuộc, a!! Đúng rồi, chính là nơi lần trước nàng say rượu, hắn làm sao biết chỗ đó chứ, chẳng lẽ?? Lôi Dĩnh đột nhiên bị suy nghĩ của mình dọa, tay che lên miệng, trừng lớn 2 mắt nhìn Tiêu Ngự Phi
“Nghĩ ra rồi??” Tiêu Ngự Phi nhìn thấy phản ứng của nàng, trong lòng mừng thầm, xem ra nàng cũng ko quên chuyện cái đêm đó
Hắn……………
Hắn chính nam nhân hôm đó đã chiếu cố nàng một đêm??
Lôi Dĩnh có chút ko thể tin được, làm sao có thể trùng hợp như vậy a? Sao lại có thể là hắn??
Có gắng nhớ lại bộ dạng của nam nhân ngày đó, nhưng nàng vẫn ko nhớ được, nàng khi đó thâm nghĩ muốn chạy trốn, cho nên căn bản cũng ko chú ý đến nam nhân nằm trên giường, càng ko nghĩ đến, nàng cùng hắn còn có cơ hội chạm mặt
“Ách…tôi nghĩ….anh nhận lầm người rồi” Nói x