Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1926 lượt.
, nên ko đó là lời nói thực,nhưng hôm nghe giọng điệu cứng rắn của hắn đã lấp đầy lòng nàng, trấn an rung động cùng suy nghĩ bất an mấy ngày nay của nàng
Nếu ko thể cự tuyệt, vậy thì nàng nguyện ý tin tưởng, nguyện ý tinh mình nam nhân này......Nàng muốn thương hắn, bất luận kết quả ra sao vẫn toàn tâm thương hắn
"Có ra tay đánh trả lại hay ko?" Hắn đột nhiên buông ra một câu như vậy
Nàng lăng lăng nhìn hắn
"Anh hỏi em , lúc bị người ta đánh, có ra tay đánh trả lại hay ko?"
Nàng hiểu ý, chậm rãi gật gật đầu
Hắn nâng khóe miệng, lông mày mới chầm chậm giãn ra, hoàn hảo tính nàng cũng ko ngốc, vẫn còn biết đánh trả
"Nghe anh, về sau em ko được nói như thế nữa, cũng ko cho phép em quay về cái nhà kia, lại càng ko cho phép em làm bản thân mình bị thương, một chút thương tích cũng ko được, bởi vì làm như thế, anh so với em càng đau hơn, em biết ko?" Hắn trịnh trọng cảnh cáo nàng. trong giọng nói toát ra hương vị ko tha, đầu ngón tay xẹt qua gò má của nàng, cũng ko chân chính đụng vào nàng
Nàng trầm mặc, ko trả lời, chỉ nhìn hắn
"Vậy là sao đây, là em ko hiểu, hay là cảm động quá ko nói ra lời?" Hắn nhìn nước lấp láp trong mắt nàng, cố ý trêu chọc hỏi, cũng ko cho phép nàng trốn tránh hoặc miệng một đằng tâm 1 nẻo
Lôi Dĩnh há to mồm, lại ko phát ra tiếng, bởi vì lời nàng muốn nói với hắn nhiều lắm, nhưng trong nhất thời lại ko thể phát ra nữa chữ
"Ai, anh khó lòng đối với nữ nhân nói ra lời êm tai như vậy lắm, còn tưởng rằng em sẽ cảm động, nhào vào lòng anh khóc lớn, bất quá...quên đi, xem em hôm nay bị thương, anh sẽ ko cùng em so đo" Hắn trêu chọc cười nói,hắn biết nàng giờ phút này cảm động nên cũng sẽ ko thể nói được 1 lời
Ông trời a, nàng có biết trên khuôn mặt ngây thơ khó xử có bao nhiêu đáng yêu ko? Làm hắn cơ hồ nhịn ko được muốn vươn tay ôm nàng, nhưng lại nghĩ đến nàng đang bị thương, nên đành kiềm chế
"Đi thay đồ đi, rồi nghỉ ngơi thật tốt, anh còn chuyện phải xử lý, ngày mai anh đưa em đi bệnh viện kiểm tra 1 chút" Hắn ko đùa nàng, dù sao cũng còn nhiều thời gian
"Ko cần, qua vài ngày em sẽ khỏe lại, ko nhất thiết phải đi bệnh viện" Lôi Dĩnh cự tuyệt nói, nàng ko thích mùi thuốc ở bệnh viện, cho nên mỗi khi cảm mạo hoặc ho khan , nàng đều tự mình mua thuốc uống
"Ko được, ngay mai anh sẽ gọi điện cho công ty em, xin cho em nghỉ 1 tuần: Cung Thần Hạo ko để nàng cự tuyệt, thu dọn thuốc đặt trở về hòm thuốc, rồi đi về một bên rời khỏi ban công, đem những việc ở thư phòng làm chưa xong xử lý cho xong
Lôi Dĩnh biết hắn là vì muốn tốt cho mình , nên cũng ko nói gì thêm, thâm tình nhìn bóng lưng hắn rời đi, hắn cùng nàng gặp gỡ cũng lâu, nàng đã có thể cảm nhận được hắn đối với nàng có tình cảm, đúng vậy, đó chính là biểu hiện của tình yêu, nụ cười trên mặt nàng cùng tâm tình dần dần tỏa sáng
Lôi Dĩnh nằm ở sô pha, tay cầm remote, nhưng ko tìm được cái đài nào nàng muốn xem, ko có gì làm, đúng là nhàm chán a!
Giương mắt , nhìn nhìn đồng hồ báo thức trên tường, mới 10 giờ rưỡi!! Thời gian sao lại trôi đi chậm như vậy!!?
Hôm nay là ngày thứ năm nàng ở nhà tĩnh dưỡng,bỡi vì vết sưng trên mặt cũng chưa có hết, cho nên hắn cũng chưa cho nàng rời nhà, bên cạnh đó, Đồng, Dương và THiên Mạch đều gọi điện thoại đến an ủi nàng, bọn họ còn muốn đến thăm nàng, nhưng đều bị nàng từ chối, mặt xưng phù như vậy, bị bọn họ nhìn thấy nhất định sẽ hỏi cho ra chuyện
Chỉ một mình Cung Thần Hạo thôi cũng đủ cho nàng có chút phát điên,nàng vẫn nhớ rõ hôm đó, nàng khuyên can mãi, mới khiến cho hắn buông tha ý tưởng đưa nàng đi bệnh viện, dù sao cũng chỉ còn hai ngày là nàng có thể giải thoát
“Đúng rồi, nàng còn nợ học tỉ một cái hẹn thì phải!” Lôi Dĩnh than thở, ngay lập tức tắt TV, đứng dậy vào phòng ngủ lấy di động, gọi vào số của Cao Di Tĩnh
“A lô” đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của Cao Di Tĩnh
“Học tỉ, là em”
“Nhớ đến chị rồi sao ?”
“A……………….mỗi ngày đến nhớ chị a, hôm nay có thể cùng em đi dạo phố hay ko?”
“Em tốt như vậy sao? Vừa vặn, chị hôm nay cũng có chuyện gì làm, em ở nhà à?”
“Vâng”
“Vậy em xuống lầu dưới nhà chị, chị và em cùng đi”
“Dạ”
Gác điện thoại, Lôi DĨnh thay quần áo trên người, khoác lên một cái áo thun mày trắng, cổ đỏ, cùng một cái quần tay, tóc theo thói quen buộc lên, cột thành một cái đuôi ngựa, trang phục thật bình thường
Hai người đi dạo hơn 2 giờ, trên tay cũng xách theo một đám bao lớn nhỏ hàng hóa, vừa đi vừa cười bước vào 1 nhà hàng Tây, bọn họ tìm một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống
“Oa! Mệt chết rồi!” Lôi Dĩnh ko chút nào thục nữ ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng xoa bóp 2 cẳng chân
“Mới đi một chút đã mỏi rồi?” Cao Di Tĩnh cười nói
“Học tỉ, chúng ta đã dạo phố gần 2 giờ a! Ko mệt mới lại, hiện tại cũng đã trễ, em rất đói bụng, nhanh gọi cơm 1 chút” Lôi Dĩnh giương mắt nhìn nàng nói, trước kia nàng làm gì có thời gian dạo phố!! Đa số thời gian đều giành cho việc đi làm
Cao Di Tĩnh buồn cười nhìn học muội ngồi đối diện, lấy được một ông chồng nhiều tiền như vậy mà còn muốn đi làm, nàng lắc