Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây
Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
ời đàn bà kia, dựa vào cái gi mà người ngồi vào vị trí Cung phu nhân là Lôi DĨnh mà ko phải là nàng, còn thêm chuyện lần trước nữa,thật sự càng nghĩ càng giận
“Kỳ thật tất cả mọi người đều biết, ánh mắt của Hạo cũng ko đến nỗi thấp như vậy, làm sao anh lại có thể lấy loại phụ nữ này,cuộc hôn nhân này khẳng định chính là chủ ý của trưởng bối (*người bề trên)phải ko?
Đáy mắt Cung Thần Hạo thâm trầm lạnh hơn 3 phần
“Em có cảm thấy khi đàn ông kết hôn, nên đối với hôn nhân của mình trung thành ko?” Hắn đột nhiên hỏi
Âu Mị Nhi trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc “Chuyện này……đương nhiên còn phải tùy tình huống a” Nàng cẩn thận trả lời
“Vậy là tình huống gì?”
“Nếu vợ chồng 2 người yêu thương nhau, điều kiện cũng tương xứng, thì đương nhiên hai người nên đối với hôn nhân của mình trưng thành. Nhưng nếu giống như cuộc hôn nhân của Hạo, làm như vậy cũng ko đúng, vì điều kiện của nàng kém như vậy, chỉ cần nguyện được mọi người thừa nhận là vợ của anh, cũng là vinh hạnh cho nàng rồi” Âu Mị Nhi vẻ mặt vì hắn bi ai, trong lòng nghĩ thử nếu lát nữa hắn xem qua ảnh chụp ko biết hắn sẽ có phản ứng như thế nào?
Cung Thần Hạo hạ mắt, hắn chưa bao giờ cảm thấy nàng ko xứng với hắn, ý kiến duy nhất của hắn đối với nàng chỉ là bộ dạng bề ngoài của nàng thật sự quá nhỏ, người ko hiểu chuyện sẽ có ý xấu cho rằng hắn có thói quen yêu trẻ con
“Bộ dạng như nàng, đi bên cạnh anh sẽ mất mặt cực kì” Nàng tiếp tục quở trách
Cung Thần Hạo lạnh lùng nâng mắt “Âu tiểu thư, cô có vẻ quên, nàng là vợ tôi, ai cho phép cô phê bình nàng ?”
“A?” Âu Mị Nhi có chút kinh ngạc, nhưng lại bị ánh mắt lạnh như băng của hắn đông cứng (RIn: thì ra là ta hiểu lầm Hạo ca…haha…Hạo ca vẫn yêu Dĩnh tỉ như thế cơ mà, đáng đời bà này!!)
Cung Thần Hạo ko hề để ý tới nàng, nâng tay gọi người phục vụ đến, cơm nước vẫn chưa được đem lên, nhưng hắn đã trực tiếp tính tiền
“Cô có thể ở lại dùng cơm, tôi về trước” Hắn bỏ lại một ngàn cho nàng làm phí taxi
“Anh ko muốn biết việc em hẹn anh ra đây là muốn nói chuyện gì sao? Chính là về vợ anh” Âu Mị Nhi ko muốn hắn tức giận như thế, bèn giương mắt nói, chỉ có lý do này mới khiến cho hắn tiếp tục cùng nàng nói chuyện
Vừa đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo của Cung Thần Hạo quét qua nàng 1 cái, rồi lại ngồi xuống “Chuyện gì?”
“Hạo, em hiện tại rất đói bụng, hơn nữa, lúc ăn cơm ko phải là thời điểm tốt để nói chuyện, làm như vậy ko tốt cho tiêu hóa” Âu Mị Nhi cười duyên nói, nàng đã rất thành công trong việc níu chân hắn lại, cho nên nàng mới có thể ko e ngại hắn
Cố nén cơn giận, Cung Thần Hạo nhìn nàng ưu nhã ăn, lâu lâu còn hướng hắn tươi cười, rốt cục đến khi hắn đã nhẫn vô cùng nhẫn (*quá mức chịu đựng) , nàng lúc này mới cầm lấy khăn ăn chùi miệng, từ trong túi lấy ra một cái phong thư đặt nó lên bàn
“Đây là cái gì?” Cung Thần Hạo nhìn phong thư nhíu mày hỏi
“Anh xem đi, rồi sẽ biết” Âu Mị Nhi cười nói, nâng ly cà phê lên nhàn nhã uống
Cầm lấy phong thư trên bàn, mở ra, Cung Thần Hạo mới biết được bên trong là ảnh chụp , lấy từng tấm ảnh xem, đôi mắt của hắn càng ngày càng lạnh, hắn giương mắt, lạnh giọng họi “Là cô theo dõi nàng?”
“A…………..anh hỏi ảnh chụp sao? Là em ngày trước vô tình ra đường nên chứng kiến được cái cảnh đó, lúc ấy em còn tưởng em bị hoa mắt, nên đã cố ý xuống xe chứng thực, mới xác định chính là vợ anh!! Vốn muốn lên tiếng kêu, nhưng nhìn thấy cái cảnh bọn họ ôm nhau, nên em cũng ko muốn quấy rầy” Âu Mị Nhi vừa khoa trương nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của hắn
Sắc mặt Cung Thần Hạo giờ phút này có thể tưởng tượng được tồi tệ đến mức nào, đặc biệt là sau khi nàng thêm mắm thêm muối, độ âm lệ trên mặt hắn lại càng hiện rõ, mắt lạnh nhìn ảnh chụp 2 người, người đàn ông kia lại dùng ánh mắt thương tiếc cùng say đắm như thế nhìn nàng, còn nàng sao lại nhào vào ngực của hắn khóc? Nàng đang hối hận sao? Hối hận vì đã lấy hắn?
“Hạo, em thực cảm thấy nàng ko xứng đáng với anh, nàng có người chồng hoàn mỹ như vậy, hẳn là do may mắn, thế nhưng lại còn cùng người bên ngoài giao du, em xem xong thật sự rất áy náy, nên mới đem ảnh chụp cho anh xem, sẵn tiện nhắc nhở anh một chút, anh đừng bị bề ngoài thanh thuần (*thanh cao, thuần khiết) của vợ mình lừa gạt” Giọng điệu của Âu Mị Nhi rất ư là rộng lượng, đôi mắt đẹp mênh mông của nàng lộ vẻ thương hại, nhưng trong lòng lại đầy toan tính
“Chuyện của tôi ko còn cô quan tâm” Cung Thần Hạo lạnh lùng nói
“Hao, em làm tất cả đều là vì anh, chuyện của người khác, em cũng sẽ ko quan tâm” Âu Mị Nhi dịu dàng nói, ko nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng kia
“Chuyện này dừng ở đây, tôi ko muốn cô đem chuyện này cho người thứ ba biết, con nữa, phải nhớ kĩ thân phận của cô, đừng mơ mộng đặt chân vào cuộc hôn nhân của tôi” Cung Thần Hạo nói xong, liền cầm lấy ảnh chụp, bỏ đi ko quay đầu lại
Âu Mị Nhi cũng ko để ý đến ngôn từ lạnh nhạt của hắn, bởi vì mục đích của nàng đã đạt được, còn thêm chuyện vừa rồi tình cờ chạm mặt Lôi Dĩnh, nàng thấy được sắc mặt tái nhợt kia, xem ra Lôi Dĩnh đã hiểu lầm, chuyện kế tiếp khẳ