Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342260
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2260 lượt.
hi thường lợi hại mới cần phải đi khám, nếu ko thì sản phụ sẽ trở lại bình thường, trong thời gian mang thai, thói quen ẩm thực cũng sẽ có thay đổi, vì dụ như sản phụ thích hút thuốc, uống rượu, trà cùng đồ ăn dầu mỡ thì hứng thú sẽ bị giảm xuống, mà thay vào đó sản phụ sẽ thích ăn mặn, chua, và các loại thức uống hoa quả. Những người có biểu hiện ko giống những hiện tượng trên thì ko có nguyên nhân xác thực rõ ràng’
Nhìn lời văn trong sách, nàng nghĩ lại bản thân mình đã mang thai 2 tháng, vẫn chưa có cái triệu chứng nào giống như sách này viết. Ngoại trừ có chút buồn ngủ, những thứ khác đều khỏe mạnh, nàng hắn là thuộc lại ko bị thai nghén đi!
Tùy tay lật sang trang khác, nàng lại lẩm nhẩm ‘Khi mang thai, bất luận là bạn ở văn phòng, trên đường luôn có khả năng sẽ muốn nôn, để tránh điều khó xử khiến chúng ta chật vật khó chịu này, bạn phải chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ từ trước. Bình thường, phải mang theo một khăn mặt tùy thân cùng bộ đồ xúc miệng, khi đi làm phải chú ý đến nhà vệ sinh công cộng, tính toán con đường đến buồng vệ sinh nhanh nhất, Nếu như bạn còn chưa đem chuyện mang thai nói cho sếp, thì bạn nên tìm một lý do thuyết phục. Mặc khác bạn cầm làm một bảng theo dõi giờ giấc, phòng chừng nếu chính mình cảm thấy gặp phải khó khăn, bạn có thể đem công việc của mình sắp đặt tốt”
Xem ra những thứ này đối với nàng thật sự rất có ích, nhưng nàng lại ko có kinh nghiệm, chuyện mang thai này đối với nàng vẫn rất xa lạ, điều gì nàng cũng phải học
Khép lại quyển sách trên tay, nàng tìm thêm mấy quyển sách về quá trình mang thai tương tự rồi mới đi đến quầy thu ngân thanh toán. Khi đi ra khỏi nhà sách , thời gian hình như vẫn còn rất sớm, nàng nhìn đồng hồ nơi cổ tay, chỉ mới 4 giờ, lại sực nhớ đến những lời Đồng nói hôm qua
Nàng hẳn là nên gặp lại Thiên Mạch một lần nữa đi! Hắn ngày mai đã về Pháp, là bạn tốt, nàng nên vì hắn tổ chức 1 bữa tiệc tiễn biết, nghĩ như thế, nàng liền lấy di động gọi đến cho hắn, hẹn gặp mặt ở “Thiên Vị”
Vốn tưởng rằng hắn bề bộn nhiều việc, nhưng mà hắn vẫn sảng khoái đáp ứng lời mời, Lôi Dĩnh thu hồi điện thoại, cười cười, lại hướng về “Thiên Vị” mà đi
Ngồi ở vị trí quen thuộc. cầm túi xách và đống sách trong tay đặt lên chiếc bàn bên cạnh, nàng khẽ nhấp một ít nước trái cây hâm nóng, cùng thong thả ăn hai miếng bánh ngọt
Hiện tại lúc này , người trong Thiên Vị cũng không nhiều, chỉ lác đác vài người ngồi một mình ở cửa sổ thưởng thức cà phê, hoặc hấp tấp vào cửa mua cà phê, mua xong lại như một trận gió rời đi thật nhanh
Lôi Dĩnh đem tầm mắt hướng về cửa đẩy, liền thấy Minh Thiên Mạch đi tới, chỉ thấy hắn nhìn xung quanh mọi nơi một chút rồi mới nhìn thấy nàng, sau đó lại cùng với người phục vụ nói nói rồi mới đi về phía nàng
“Chờ có lâu không?” Minh Thiên Mạch trên mặt hiện lên chút áy náy, ngồi xuống đối diện nàng
Nhìn khuôn mặt đã lâu không gặp, cùng tiếng nói như gió xuân phơi phới, và nụ cười ôn nhu ánh mặt trời ấm áp, Lôi Dĩnh cũng cười theo “Không, em cũng chỉ đến sớm hơn anh 10 phút” Nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy trong nụ cười của hắn có chút gượng ép, tuy nhiên nàng không muốn vạch trần
Minh Thiên Mạch cười cười, gọi người phục vụ tới, kêu ly cà phê rồi mới nói “Vốn muốn gọi điện thoại cho em, nhưng lại sợ em bận việc, nên mới không gọi” Kỳ thật mỗi khi hắn lấy điện thoại cầm tay ra, nhìn vào dãy số quen thuộc kia, lúc cuộc gọi sắp chuyển được lại bị hắn cắt ngang
“A………….ngày mai anh đi sao?” Lôi Dĩnh vừa ăn một ngụm bánh ngọt vừa hỏi
“Ừ, buổi sáng 9 giờ bay” Minh Thiên Mạch trả lời
“Còn trở về không?” Lôi Dĩnh ngẩng đầu nhìn hắn, nếu không còn được gặp mặt , nàng sẽ cảm thấy thật hối tiếc
Minh Thiên Mạch đem tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ, hắn không dám cùng nàng đối diện, chậm rãi lắc đầu, hắn ôn hòa nói “Sẽ không”
Lôi Dĩnh nhìn hắn quay mặt, thật u buồn, là vì nàng sao?? Nàng thật sự đáng giá sao?? Nghe đáp án xác thực của hắn, nàng không còn nghi ngờ gì nữa, thật hi vọng sau khi trở về, hắn sẽ sớm tìm được tình yêu đích thực thuộc về mình
“Vậy về sau muốn gặp mặt lại sẽ rất khó rồi” Lôi Dĩnh ra vẻ bình tĩnh nói
“Em hi vọng anh trở về sao?” Minh Thiên Mạch đột ngột quay đầu, nhìn Lôi Dĩnh hỏi, nếu nàng muốn, hắn sẽ trở về, cho dù chỉ là lấy thân phận là bạn bè ở bên cạnh nàng cũng được
Lôi Dĩnh có chút khó xử, vừa cầm lấy nước trái cây, lại buông ra, nàng hi vọng hắn trở về sao??
“Rất khó trả lời?” Trong lòng Minh Thiên Mạch như bị hàng trăm tảng đá ngàn cân chèn ép, đến cả chân mày cũng nhíu lại
“Không có, làm bạn bè đương nhiên em hi vọng anh có thể quay về nhiều một chút” Lôi Dĩnh rất nhanh đã ngẩng đầu trả lời, nàng không nghĩ nhiều, chỉ là buộc miệng nói, chỗ sâu nhất trong đáy lòng , nàng vẫn hi vọng hắn có thể trở về “Còn nữa, anh nhất định phải hạnh phúc nha!”
“Thật ra anh có một suy nghĩ, nếu như anh về sớm hơn một chút, kết quả có phải sẽ không thành ra thế này? Nhưng sự thật vẫn không thể thay đổi, bỏ lỡ đã là bỏ lỡ, nhưng anh vẫn muốn nói, nếu như có một ngày em thật sự mệt mỏi, em có