Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1978 lượt.
hay không? Minh Thiên Mạch dưới đáy lòng tự hỏi chính mình, khẳng định đã có đáp án, không mệt mỏi
Ngay từ đầu đến giờ, hoặc cũng có lẽ là đã từ rất lâu, chờ đợi, đã trở thành thói quen của hắn
Minh Thiên Mạch trên mặt nổi lên ý cười “Không mệt mỏi” Hắn đã sớm đem nàng vùi vào chỗ sâu kín nhất trong đáy lòng, thì làm sao có thể mệt!!
Thủy Diệc Đồng có chút ngây ngẩn cả người, hắn không thể không bội phục trước một người thâm tình như thế, một người không cần trả công, không cần hồi báo, có lẽ , có một ngày Tiểu Dĩnh sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của “hắn” (*Minh Thiên Mạch)! Xoay người lại, nàng vẫn sẽ thấy hắn đứng sau nàng, yên lặng che chở, nhưng người độc lập như nàng, cho dù tâm can có vỡ vụn , cũng sẽ không ngã vào ngực hắn !!
“Tình yêu của ngươi quá vĩ đại, Tiểu Dĩnh vẫn hi vọng ngươi có thể buông tha cho tình yêu đối với nàng, cũng chân thành hi vọng ngươi có thể tìm ra được hạnh phúc chân chính” Thủy Diệc Đồng không phải muốn khuyên bảo hắn, chỉ là hi vọng hắn cũng có thể đứng ở lập trường của chính mình, ngẫm nghĩ lại
“Ta biết, đã biết, ngày hôm qua gặp mặt, nàng cũng có nói qua như vậy, nhưng trái tim đã không còn trên người mình, thì làm thế nào để tìm hạnh phúc??Chỉ cần nhìn nàng hạnh phúc, như vậy cũng tốt rồi” Minh Thiên Mạch vừa nói xong, lại nhìn nhìn vào đám người lui tới dày đặc, hắn giờ phút này vẫn hi vọng, trong đam người kia có thể nhìn thấy bóng dáng nàng
“Ngươi cần gì phải làm vậy? Nhìn ngươi và Tiểu Dĩnh như vậy, làm bạn bè, ta cũng mệt chết đi, có lẽ các ngươi hữu duyên vô phận rồi!” Thủy Diệc Đồng thấp giọng, bất đắc dĩ
Đúng vậy a!! Bất đắc dĩ!
Bất đắc dĩ cho kết quả của bọn hắn!
Bất đắc dĩ đối với chuyện xảy ra trước mặt này!!
“Ta đã đáp ứng nàng, khi nàng quay lại sẽ tìm được hạnh phúc của chính mình!! Cho nên ngươi không cần lo lắng” Minh Thiên Mạch nói, nàng không hiểu được, sẽ không hiểu được, chỉ cần nàng quay lại nhìn, nàng chính là hạnh phúc của hắn
“Vậy là tốt rồi! Tốt lắm, đã đến giờ lên máy bay, thuận buồm xuôi gió” Nghe bên tai vang vọng tiếng phát thanh viên, Thủy Diệc Đồng đứng dậy nói
Minh Thiên Mạch cũng đứng dậy, cùng Thủy Diệc Đồng ôm một chút “Giúp ta chăm sóc nàng thật tốt”
“Không cần ngươi nói, ta cũng làm” Nắm tay nhẹ nhàng đập vào người Minh Thiên Mạch, Thủy Diệc ĐỒng nói
“Ư, ta đi đây” Minh Thiên Mạch cầm vé máy bay hướng Thủy Diệc Đồng vẫy vẫy, ánh mắt vẫn không tự giác quét qua đám người, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng hình kia
Thủy Diệc Đồng nhìn bóng lưng cô đơn của hắn, có chút đau lòng, lại có chút sầu não
Kỳ thật hắn cũng thực hi vọng nàng đến đưa “hắn” (*Minh Thiên Mạch) đi! Nhưng không muốn lộ ra trước mặt hắn
Lắc lắc đầu, hắn xoay người hướng về đám người dày đặc mà đi, có lẽ kết thúc như vậy mới là tốt nhất!!
Một tuần nay, điện thoại của hắn luôn cách một ngày gọi đến một lần, nhưng mỗi lần cũng chỉ tán gẫu được vài câu là đã bị nàng dùng hết cớ này đến cớ khác cắt máy. Không phải là nàng không muốn nói chuyện cùng hắn, nàng chỉ sợ mình lại bị động tâm
Mà hắn mỗi lần nói chuyện cũng càng ngày càng lạnh nhạt, có lẽ hắn cũng hiểu được sự xa cách trong giọng nói của nàng!
Mở cửa, ánh vào mắt là một đôi giày da kiểu dành cho nam màu đen, hôm nay hắn đã trở lại, đây là chuyện đầu tiên nàng xác định ngay khi bước vào cửa sau một ngày đi làm, trong lòng không khỏi nhen nhóm một chút niềm vui nho nhỏ
Nhưng niềm vui chưa kịp nảy nở đã lập tức tiêu tan, hắn không chỉ trở về một mình, mà bên cạnh giầy hắn còn có một đôi giày giành cho nữ
Hình ảnh này, vẫn thật sâu tổn thương lòng nàng, tim sớm đã chết, nhưng giờ khắc này nàng vẫn không kềm được đau đớn, nàng vốn định cho hắn thêm một cơ hội, nhưng xem ra hiện tại đã không cần thiết nữa rồi, nghe từ trong phòng ngủ truyền ra âm thanh khiến người ngoài đỏ mặt, Lôi Dĩnh lựa chọn phương thức lờ đi
Nàng vốn chỉ là một cô dâu hợp đồng, nàng không thể nhúng tay vào cuộc sống riêng tư của hắn, nàng vốn chỉ là một quân cờ để người lợi dụng
Nàng không có quyền đòi hỏi, cũng không thể hỏi,thật mệt mỏi, mệt mỏi……….thật may nàng không cô đơn, nàng còn có bạn bè quan tâm, chăm sóc, nàng còn có tình yêu thương của ba mẹ và ông, quan trọng hơn, nàng còn có cục cưng, đứa bé chính trụ cột của nàng
Buông túi xách trong tay, nâng bước xuống nhà bếp, đeo tạp dề vào, nàng bắt đầu vo gạo nấu cơm, sau đó lại lấy từ trong tủ lạnh đồ ăn mình muốn rồi bắt tay vào nấu nướng
Nữa giờ sau, ba món đồ một món canh đã được chỉnh tề bày trên bàn, bới thêm một chén cơm nữa, nàng ngồi ngay ngắn tại bàn ăn, chậm rãi ăn, phòng ngủ cũng yên tĩnh trở lại, một tiếng mở cửa lập tức vang lên, Lôi DĨnh không ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn từ tốn ăn
Cung Thần Hạo nhìn nàng lạnh nhạt, lửa giận trong lòng càng vượng , nàng dựa vào cái gì mà dám lạnh nhát với hắn như thế?? Vì sao hắn mang phụ nữ về nhà, nàng không ầm ỹ, không náo loạn, không hề biểu đạt cảm xúc?? (Rin: rõ khổ…..tình huống của Hạo ca hiện tại gọi là há miệng mắc quai rồi!! Ngay từ lúc đầu kêu người ta ko được xen vào cuộ