Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

thể nhớ đến phía sau em luôn luôn có một người, người đó sẽ cho em bờ vai để nương tựa” Minh Thiên Mạch chân thành nói, có lẽ điều hắn có thể làm cũng chỉ có thế
Lôi Dĩnh cảm động, nhưng nàng không cho phép chính mình dao động, cũng không cho phép nước mắt mình chảy xuống, nở nụ cười trên môi, nàng nói “Em sẽ nhớ, khi mệt mỏi em sẽ quay người lại nhìn, nhưng mà em cũng hi vọng khi em quay lại đồng thời cũng có thể nhìn thấy người đó hạnh phúc, người đó không còn một mình cô đơn, mà đã có 2 người, có như vậy, khi quay lại em cũng sẽ hạnh phúc , thật hạnh phúc, anh có thể đáp ứng em không?”
Vậy sao? Đây là mong muốn của nàng? Nếu là như vậy, hắn sẽ nguyện ý hứa hẹn, vì thế hắn không chút do dự đã gật gật đầu “Được”
Chỉ một câu trả lời đơn giản như thế, cũng đã đủ để Lôi Dĩnh yên lòng, như vậy là đủ rồi, nàng nhanh chóng nói sang chuyện khác “Tốt lắm, chúng ta đừng bàn đến chuyện này nữa, em nói cho anh một tin tức thật tốt nha”
“Tin gì?”
Lôi Dĩnh từ bàn bên cạnh lấy ra một cuốn sách , cầm trong tay cuốn sách, nàng quơ quơ cười nói “Nè , nè , nè! Xem, đây là cái gì!” biểu tình trên mặt tỏ ra như dâng vật quý
Minh Thiên Mạch giương mặt nhìn cuốn sách trong tay nàng, bốn chữ to “Cách thức làm mẹ” đập ngay vào mắt, lại nhìn vẻ mặt tươi cười của nàng, hắn không thể đoán được, cái tin tức tốt mà nàng muốn nói cho hắn là cái tin gì
Lôi Dĩnh đem sách đặt trên bàn tay, giương mắt cười nói “Nhìn dáng vẻ của anh , em cũng biết chắc anh đã gần đoán được, a……….em mang thai, sắp được làm mẹ”
“Chúc mừng em” Hắn hiện tại ngoại trừ những lời này, cũng không biết nên nói gì thêm, cảm giác chua xót trong lòng, chỉ có hắn mới có thể hiểu được
“Cảm ơn” Lôi Dĩnh buông sách nói
“Ba của đứa bé có biết chưa?” Minh Thiên Mạch hỏi
Lôi Dĩnh im lặng một lức, rồi mới nói nói “A…………hắn hiện tại đi công tác, chờ khi hắn trở về em sẽ nói” Thật ra nàng cũng tính không nói cho hắn biết
“Muốn cho hắn một bất ngờ sao?”
“Ừ, đúng rồi, Thiên Mạch, anh có muốn là cha nuôi bảo bối không?” Lôi Dĩnh không muốn suy nghĩ về đề tài này liền chuyển đi, nàng hỏi rất nhanh
“Có thể chứ?” Minh Thiên Mạch không nhận thấy được sự khác lạ của nàng
“Đương nhiên là có thể” Lôi Dĩnh cười cười, đáp lại “Nêu bảo bối biết có được một người cha nuôi tao nhã như vậy, nhất định sẽ rất vui”
“Đồng và Dương có biết chuyện em mang thai không?”
“Không phải là một tin tốt nữa hay sao?” Lôi Dĩnh cố tỏ vẻ thật thần bí nói
“Cái gì?” Minh Thiên Mạch tò mò hỏi
“Thì đúng rồi, bọn họ vẫn chưa biết, chỉ có anh đã biết. Ha………………..” Lôi Dĩnh cười ra tiếng, nhìn bộ dạng tò mò của hắn thật đúng là hài
“Em nha…………” Minh Thiên Mạch cũng cười theo, hắn tìm không ra lời nói quở trách nàng.






Lôi Dĩnh cầm ly nước, đứng ở cửa sổ phòng trà nhìn lên bầu trời
Hiện tại lúc này, hắn hẳn là đã lên máy bay!!
Nàng là một người nhát gan, tâm tư không ổn định cho nên không muốn nhìn bóng lưng hắn rời đi
Đó chỉ là thương cảm, ngày hôm qua đã từ biệt, cho nên hôm nay, nàng chỉ muốn nhìn lên bầu trời xa xa, dưới đáy lòng thầm chúc phúc hắn
Có lẽ sẽ có chút tiếc nuối, nhưng thứ lưu lại nhiều nhất vẫn là tưởng niệm, vẫn là kỉ niệm đối với hắn
“Vậy, hộp sữa này cho ngươi uống, thân thể rất quan trọng, nhìn dáng vẻ của ngươi, buổi sáng hẳn là chưa ăn đi, nên sắc mặt mới kém như vậy” Tiểu Mễ nói xong liền đưa cho nàng một hộp sữa chưa khui
Lôi Dĩnh đưa tay tiếp nhận, cười nói “Cảm ơn”
“Đừng khách khí, đều là người đã kết hôn: Tiểu Mễ nhịn không được quở trách nói
“A……….lần sau ta nhất định sẽ ăn sáng” Lôi Dĩnh cười cam đoan
“Ừ, vậy ngươi uông đi, ta làm việc, hôm nay còn có một đống lớn báo cáo phải xử lý!!” Nói xong, tựa như gió, nàng trở về vị trí của mình vùi đầu làm việc!!!
___________________
“Đừng gọi điện thoại , nàng sẽ không đến” Ngồi ở phòng nghỉ giành cho khách quý trong sân bay, Minh Thiên Mạch lạnh nhạt nói
Thủy Diệc Đồng vừa định ấn phím gọi, bỗng dưng dừng lại, khó hiểu nhìn Minh Thiên Mạch đối diện hỏi “Làm sao ngươi biết nàng sẽ không đến?”
Minh Thiên Mạch nở nụ cười thật gượng ép, hơi nhíu nhíu mày, ngày hôm qua khi đưa nàng về nhà, nàng đã tỏ rõ sẽ không đến tiễn chân, nhưng hắn vẫn mang tâm trạng mong chờ, chờ một cái bóng hình sẽ không xuất hiện
Thủy Diệc Đồng nhìn vẻ mặt của hắn, đại khái đã hiểu chút chút, liền buông di động :Còn trở về không?” Hắn biết, lúc này Thiên Mạch rời đi hẳn sẽ không trở về rồi
“Còn, bởi vì ta đã đáp ứng nàng” Minh Thiên Mạch cười trả lời. Đúng vậy a! Hắn đã đáp ứng nàng, chỉ cần nàng yêu cầu, chuyện, dù khó đến đâu , hắn đều làm được
Thủy Diệc Đồng có chút không thể tin ở lỗ tai mình, nhưng giọng nói của hắn vẫn quanh quẩn trong lỗ tai, có chút kinh ngạc nhìn hắn nói “Như vậy không mệt mỏi sao?”
Cố chấp tuân thủ một hứa hẹn, không mệt mỏi sao?
Cố chấp ở cạnh người mình không thương, không mệt mỏi sao??
Cố chấp trông chờ một người vĩnh viễn không quay lại, không mệt mỏi??
Có mệt