Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
cả chỉ trong chớp mắt, khoảnh khắc lúc mất đi ý thức tôi đã hiểu đang xảy ra chuyện gì. Khi xuống núi, Quân sư phụ đã dặn tôi, viên giao châu kế mệnh cứ mười tháng sẽ có ba ngày trập phục, trong ba ngày đó mọi pháp lực đều bị thu hồi, lúc đó tôi hoàn toàn giống một người đã chết, phải đề phòng kẻo bị người ta đem chôn.
Tính ra viên giao châu đã ở trong người tôi vừa tròn mười tháng, tôi lại quên mất chuyện này, khi ý thức vừa khôi phục, tôi kinh hãi nghĩ, liệu người ta có cho tôi vào quan tài đóng chặt chuẩn bị đem chôn.
Đó là dự đoán tình huống xấu nhất, nhưng không ngờ vừa mở mắt, lại thấy đang nằm trong tay Mộ Ngôn. Tôi đã sợ cứng người, nhìn đôi mắt nhắm nghiền của chàng, hàng mi hơi khép, khuôn mặt nhìn nghiêng trắng lạnh, trông chàng lúc này cũng giống một người chết.
Lát sau, tôi run run lay chàng, nghe thấy giọng mình khản đặc không ra tiếng, se sẽ như gió lùa qua tán lá: “Mộ Ngôn, chàng sao thế?”.
Vừa nói xong, bàn tay kia đã bị nắm chặt, tôi còn đang thấp thỏm lo âu đã thấy chàng mở mắt, dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt lặng như mặt hồ của chàng lóe sáng: “Cuối cùng em đã tỉnh rồi? Hay là…”. Chàng ngừng lại, “… ta vẫn đang mơ?”.
Tôi không hiểu gì, nhìn đôi mắt chàng vừa lóe sáng lại tối sẫm mông lung, đột nhiên hiểu ra, gắng mỉm cười nhưng không cười được.
Tôi đã quên một việc quan trọng, không nói trước để chàng yên tâm, chàng nhất định tưởng tôi đã chết.
Ngực tắc nghẹn, tôi ngây người nhìn chàng, khuôn mặt kề sát lại mỗi lúc càng nhòa đi, tôi giơ tay lau nước mắt, còn chưa kịp lau, nước mắt đã trào ra rơi xuống môi chàng.
Chàng sững người, ánh sáng đã trở về trong mắt chàng, dùng tay lau nước mắt trên má tôi, rất lâu, rất lâu, lâu đến mức đủ thời gian cho một hạt nảy mầm: “A Phất, em tỉnh rồi?”. Giọng chàng như nói thầm.
Tôi bám lấy cánh tay giơ ra lau nước mắt cho tôi, cắn môi hỏi chàng: “Em làm chàng sợ phải không?”.
Chàng để tôi nằm trên ngực mình, ánh nến mờ mờ sau bức bình phong, những ngón tay thon mảnh ấm áp của chàng vuốt ve đuôi mắt tôi, đầu ngón tay như tỏa hương mai thanh khiết. Ngón tay run run dừng trên đuôi mắt tôi, giọng lại vô cùng bình tĩnh: “Tôi biết, em sẽ tỉnh lại, em không nỡ xa tôi”. Tôi vẫn gục lên ngực chàng, như một cô gái e lệ, nghe vậy lập tức phản bác: “Chàng nói bừa”. Nhưng lòng thầm tán đồng, chàng nói đúng, tôi không muốn xa chàng. Chàng ngừng lại, khẽ nói: “Thật ư? Tôi đi hỏi Quân Vỹ rằng em có ước nguyện gì, anh ta bảo em muốn lấy tôi, từ nhỏ em đã muốn lấy tôi”.
Tôi bỗng căng thẳng, toàn thân cứng đờ như khúc gỗ. Lát sau, hơi nhướn cằm nhìn vào đôi mắt cười lấp lánh của chàng, nghe thấy giọng chàng: “Em bắt đầu thích tôi từ bao giờ?”.
Mặc dù bối rối, nhưng chỉ thoáng qua, sau đó nỗi tủi thân âm thầm bao năm bỗng ập đến, tình yêu day dứt âm ỉ, đến chết cũng không phai, cuối cùng chàng đã hỏi câu đó, nước mắt vốn đã kìm được lại một lần nữa ứa ra. Tôi cắn môi, nghẹn ngào: “Chàng còn nhớ ba năm trước trên núi Nhạn Hồi, chàng đã cứu sống một cô bé bị rắn cắn, cô ấy đã tặng chàng bức tranh dùng cành cây vẽ trên mặt đất”. Tôi chỉ vào người mình, “Cô bé ấy là em”.
Nói xong, mắt cay sè, đỏ hoe, tôi vội giơ tay chẹn lên mắt, hít một hơi cố ép nước mắt vào trong, gắng nói hết câu: “Từ lúc đó em đã thích chàng, tìm chàng suốt ba năm, tìm mãi, tìm mãi, nhưng không tìm thấy”.
Nước mắt như suối tuôn qua kẽ ngón tay, nỗi buồn bị nén chặt như bật ra, không thể kiềm chế. Từ lần gặp đầu tiên trên núi Nhạn Hồi đến phút cuối cùng trước khi chết, ba năm tìm kiếm đằng đẵng. Trong hồi ức toàn những hình ảnh đẹp, nhưng sự tuyệt vọng tủi hờn chỉ một mình tôi biết.
Tôi che mắt vùi đầu vào ngực chàng: “Bao người đến cầu thân, phụ thân muốn gả em đi, nhưng em không đồng ý, em phải tìm được chàng. Bức tranh tặng chàng em đã nhờ người ta khắc lên giường đá trong hang, em nghĩ nếu có một ngày chàng trở lại hang núi đó, nhìn thấy bức tranh sẽ biết cô bé ấy đang đợi chàng”.
Nước mắt lọt qua khẽ ngón tay, làm ướt ngực áo chàng, tôi sịt mũi ngẩng đầu, xua đi những hồi ức và tâm trạng bi thương, dùng tay áo lau nước mắt, cố mỉm cười: “Cũng may, cuối cùng em đã tìm được chàng”.
Chàng lặng lẽ nhìn tôi, khiến tôi bắt đầu lo lắng, nhưng chàng chỉ im lặng gỡ dải lụa buộc tóc của tôi. Mái tóc xõa xuống, tôi thấp thỏm nghĩ vừa rồi có nói câu nào sai, còn chưa kịp nghĩ ra đã bị kéo xuống, đầu đặt nghiêng trên chiếc gối mặt đối mặt với chàng, chiếc chăn dày chèn chắc sau lưng, người tôi quả thực lạnh, nhưng lại không thấy lạnh.
Tay trái chàng chống đầu, tay phải vuốt ve tóc mai tôi, lát sau khẽ nói: “Những điều em nói tôi vẫn nhớ, lúc đó tôi thấy em vẫn còn là một đứa trẻ, chớp mắt em đã lớn như vậy, có thể thành hôn cùng tôi”.
Tôi gối đầu trên gối sứ, tay nắm ngực áo chàng, thầm nghĩ, chàng vẫn nhớ, vậy là chàng vẫn nhớ, không kìm nổi sung sướng hôn lên cằm chàng. Hôn xong mới biết mình vừa làm gì, bỗng giật mình nghĩ tới câu chàng vừa nói, có phải chàng vừa nói, tôi có thể thành hôn với chàng?
Tôi sững người, nhổm dậy nhìn quanh, kinh ngạc nhận r