Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.

uy danh vương thất tạo lập hơn tám mươi năm tiêu tan mây khói, họ Diệp vốn không còn mặt mũi nào sống trên đời.
Mặc dù không hiểu tại sao trừ tôi, mọi người dường như sống rất bình an. Về sau cũng nghĩ ra, suy nghĩ của tôi và họ khác nhau, những gì tôi coi trọng chưa hẳn người khác coi trọng, mà cũng chưa hẳn tôi đúng, họ sai, chỉ là mỗi người sống trên đời đều có nguyên tắc riêng.
Quân sư phụ cứu sống tôi, đặt cho tôi cái tên Quân Phất, hy vọng tôi quên hết mọi sự trong cuộc đời trước. Những chuyện không vui, những trách nhiệm không phải gách vác có thể quên, nhưng những ký ức đẹp, những tình cảm lưu luyến tại sao phải quên.
Nếu trở thành Quân Phất mà phải quên Mộ Ngôn, sống trở lại như một tờ giấy trắng, giống như hồn ma được nhập vào thân xác khác, như thế cho dù sống lại thì cũng có ý nghĩa gì. Nghĩ đến đó bỗng hiểu ra tâm tư của Công Nghi Huân, những hồi ức đẹp nên nhớ suốt đời.
Mộ Ngôn hỏi tôi có hận chàng, vẻ mặt lại nghiêm túc như vậy, ngẫm nghĩ cảm thấy hơi ngạc nhiên, tôi nép sâu vào lòng chàng: “Chàng rất để tâm chuyện nước Trần diệt Vệ phải không?”.
Chàng không nói gì.
Tôi trầm ngâm: “Kỳ thực nếu Vệ đủ mạnh, mà Trần lại yếu nghèo, Vệ cũng nhất định tìm thời cơ thôn tính Trần, mặc dù em chưa từng trải cũng hiểu quan hệ giữa hai nước Trần, Vệ không đơn giản như thiên hạ nghĩ, Vệ không thể tồn tại, không phải do trời vô đạo, mà do Vệ vương thất bất nhân, không phải Trần cũng sẽ là nước khác đến thôn tính. Mọi sự bại hoại đều từ trong mà ra, ngoại nhân suy cho cùng chỉ là thúc đẩy, mặc dù mất nước khiến người đau lòng nhưng cũng khó trách Trần, trong thời loạn thế quần hùng tranh bá như vậy, chàng là tướng quân Trần quốc, dốc sức vì mẫu quốc, binh sĩ Vệ quốc cũng xả thân vì xã tắc, mỗi người đều có bổn phận riêng, không thể nói người này đúng, người kia sai”.
Nói xong cảm thấy tư thế nằm không thoải mái, đang định ôm chàng nhích lên một chút, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt chàng: “Vừa rồi em nói tôi là ai?”.
Tôi vẫn nhích lên chút nữa, liếc trộm chàng, đắn đo: “Tần Tử Yên nói chàng là tướng quân chinh phạt, giết tướng phá thành, em biết nước Trần có một danh tướng hiển hách cũng họ Mộ, tên là Mộ Tuy Phong, là chàng ư?”.
Tôi mạnh dạn ôm cổ chàng, “Nhưng em vẫn thích gọi chàng là Mộ Ngôn, đó là cái tên chàng nói với em”.
Ngón tay chàng sục vào tóc tôi: “Vậy còn Trần thế tử Tô Dự, em không hận tướng soái dưới trướng anh ta, cũng không hận sĩ tốt trong tay anh ta nhưng em hận anh ta gây ra cuộc chiến đó ư?”.
Tôi trầm ngâm một lát: “Muôn dân Vệ quốc sống lầm than nhưng vẫn một lòng chống lại sự tấn công của Trần là bởi vì họ hiểu nỗi thống khổ nhục nhã của nô lệ mất nước. Mặc dù cuối cùng Tô Dự thắng, anh ta có thể tùy ý xử lý Vệ quốc, nhưng em thầm mong muôn dân Vệ quốc có thể sống khá hơn dưới sự cai trị của anh ta. Tuy nhiên, có lẽ đó chỉ là hoang tưởng, lịch sử chưa có tiền lệ như vậy, người dân mất nước xưa nay đều gánh chịu đủ mọi sự ức hiếp nhục nhã, bị đối xử thấp hơn so với dân bản quốc”.
Tôi nói xong lại cảm thấy buồn, nói: “Sao chúng ta lại bàn quốc sự trong đêm tân hôn, mặt dù em chưa thành hôn, nhưng cũng không nghe nói đêm động phòng phải bàn chuyện đó, chàng đừng cho là em không biết gì mà làm bừa”. Rồi lại nghĩ, khó khăn lắm mới được thành hôn, bao nhiêu nghi lễ quan trọng lại không được chứng kiến, mặt nhăn nhó, “Mà những nghi thức long trọng đó em đều không nhìn thấy, tỉnh lại đã nằm trên giường, chẳng có chút cảm giác tân nương gì hết”.
Chàng không phản bác, lại nhiệt thành hôn trán tôi, không trả lời câu hỏi của tôi, “Một ngày khác tôi sẽ bù cho em”.
Tôi ôm chàng, yên tâm gật đầu: “Được rồi, cho chàng nợ”.
Ánh nến nhạt dần, nghĩ là nến hỉ sắp cháy hết, mơ màng nghe thấy tiếng chàng nói khẽ: “Ta nghe nói đêm tân hôn, nếu nến long phượng cháy hết, đôi phu thê đó sẽ bình an sống đến bạc đầu”.
Tôi ngẩn người lập tức nhổm dậy.
Chàng ấn xuống: “Đang ngoan lại sao thế?”.
Tôi vẫn một mực nhổm dậy vén màn, vừa ngoái đầu lườm chàng: “Em đi giữ lửa, sao chàng không nói sớm, ngộ nhỡ nến tắt thì sao. Ấy, buông em ra”.
Nhưng chàng không buông: “Sắp cháy hết rồi, nhiều nhất không quá mười tiếng đếm nó sẽ tắt, không tin em đếm đi”.
Tôi đếm nhẩm đến mười, quả nhiên chưa đếm đến mười, trong phòng đã tối om, tôi không tin truyền thuyết đó nhưng vẫn yên tâm nghĩ, nến long phượng đã cháy hết, dù tương lai bất luận thế nào, đây cũng là một điềm lành, sẽ mang đến dũng khí và an ủi cho người ta những lúc khó khăn.
Tôi ôm cổ Mộ Ngôn, lòng rất vui, hỏi chàng: “Này, nói thật đi, chàng bắt đầu thích em từ bao giờ?”.
Chàng ngập ngừng: “Nói thật là tôi không muốn nói”.
Tôi nhổm dậy: “Không thẳng thắn chút nào, không muốn thành hôn sao!”.
Chàng không kéo tôi lại, thong thả nói: “Đã thành hôn rồi, bây giờ là động phòng. Em về cũng tốt, kẻo đêm nay tôi ngủ không yên”.
Tôi quay lại, lao lên người chàng, ra sức dụi đầu vào ngực chàng: “Vậy em không đi nữa, để chàng ngủ không yên”.
Chàng không trả lời, tôi hiếu kỳ dụi tiếp, nghe thấy giọng nén nhịn