Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342399

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.

của chàng trên đầu: “Xuống đi”.
Tôi nghĩ một hồi, bỗng nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng, nhón chân nhón tay khẽ khàng trèo xuống. Tự đấu tranh trong lòng một hồi, lại áp đến hôn lên mắt chàng, lại còn dùng lưỡi liếm láp, tỏ ý an ủi.
Vốn định hôn xong sẽ lùi vào góc tường ngủ thì bị chàng tóm được, tôi giương mắt nhìn đôi môi mỏng mím thành một đường cong như cười của chàng, từ từ áp lại, ép vào môi tôi hôn thật mạnh, hôn mãi, thong thả nói: “Em lại dám”.
Tôi mới tỉnh lại, cơ thể còn yếu, chàng nhất định không dám, tôi cảm thấy lúc này không dám còn đợi lúc nào, nhưng nhìn thấy ánh mắt lặng sóng của chàng, liền tủi thân lăn vào một góc.
Chú thích:
(3) Đoạn tụ: Đồng tính nam, bắt nguồn từ một điển tích, Hán Ai Đế sủng ái một mỹ nam tên là Đổng Hiền, cho chàng ta ăn cùng, ngủ cùng. Một hôm Hán Ai Đế ngủ dậy, thấy Đổng Hiền còn ngủ say, nằm đè lên tay áo mình, không nỡ đánh thức liền sai người dùng kéo cắt đứt tay áo.
(4) Ngôi xưng hô trong tiếng Trung không phân biệt giới tính, tuổi tác.






Mặc dù chuyện tôi tỉnh lại khiến bao người kinh ngạc nhưng không ai phát hiện ra bí mật của tôi, mấy ngày sau cũng không bàn tán gì nữa, còn mang quà đến với đủ kiểu danh nghĩa.
Bách Lý Tấn đến thăm tôi, nói bao nhiêu lời tốt đẹp chẳng đâu vào đâu. Cuối cùng như nhớ ra chuyện gì, gãi đầu nói: “Đã chuẩn bị lo hậu sự, mời đến những đầu bếp có tiếng nhất Bối Trung, ai ngờ cô tỉnh lại, đành mời họ ra về”.
Giọng có vẻ luyến tiếc, như muốn tôi lại chết lần nữa. Nghe anh ta than vãn một hồi, tôi lặng lẽ rót trà cho khách. Bách Lý Tấn “à” một tiếng giơ tay đón, hai tay lại cứng đờ dừng trên không, rồi run run đặt cốc trà cạnh mép bàn, vừa gượng cười vừa đi giật lùi ra phía cửa, chớp mắt đã mất hút sau cánh cửa.
Mộ Ngôn ngồi bên xem sách thong thả liếc lại: “Độc dược trong nước trà hình như cho hơi nhiều”.
Tôi nhìn nước trà vẫn giữ nguyên màu trong cốc, ngạc nhiên: “Rõ ràng Quân Vỹ nói với em đây là độc dược không mùi không vị, sao chàng biết em cho cả gói?”.
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta hồi lâu: “Quân Vỹ…”.
Quân Vỹ nhìn tôi mấy lượt từ đầu xuống chân, ngước mắt: “A Phất, lấy anh ta muội có vui không?”. Giọng nói thoảng như làn gió, như lập tức bay mất.
Tôi không biết có phải Quân Vỹ đang mộng du, nghĩ đến những chuyện kể đáng sợ về mộng du, tôi rùng mình, không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.
Anh ta lặng lẽ nhìn tôi một lát, chống tay lên trán: “Chúc mừng”.
Tôi vẫn không dám lên tiếng.
Tay anh ta giơ ra, xem chừng sắp chạm vào tóc tôi, lại rụt vội về, giống như chạm phải lửa. Tôi nghi hoặc cố nhướn mắt nhìn món tóc đó, khi ngẩng lên đã thấy bóng anh ta loạng choạng đi xa.
Anh chàng quả nhiên đang mộng du.
Quân Vỹ đi không lâu, Dục Đường công chúa lại đến.
Hình dung ra rất nhiều lý do cô ta đến tìm tôi, đều liên quan đến Mộ Ngôn, kết quả cô ta đến cáo biệt lên đường khiến tôi sung sướng như mở cờ trong bụng. Tuy tôi không thích cô ta, nhưng cũng không ghét đến mức không muốn gặp mặt, mặc dù cô ta làm tôi tức mấy lần, đằng nào tôi cũng trả đũa được rồi, huống hồ cô ta sắp ra đi.
Hai bên mắt to mắt nhỏ nhìn nhau một hồi, tôi hắng giọng, lòng vui khôn tả, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thường, cất giọng nói: “Cô Trúc sơn là thắng cảnh đẹp thế này, công chúa đã sớm bỏ đi như vậy, e hơi đáng tiếc”.
Cô ta gật đầu như rất tán đồng: “Tôi cũng thấy…”.
Tôi hoảng hồn, vội nói: “Có điều, cũng không nên chìm đắm trong hưởng lạc, mọi việc nên lấy đại cục làm trọng, đi lo việc lớn là rất đúng, không giữ công chúa nữa, cô lên đường bình an”.
Cô ta ngây ra hồi lâu, trợn mắt nhìn tôi: “Tôi thì có việc lớn gì, chỉ là…”. Cô ta cắn môi, “ … Tôi từ bỏ”.
Tôi rót trà không nói gì.
Mắt cô ta đột nhiên đỏ lên: “Mộ ca ca mà tôi quen là một người trầm tĩnh, tháng trước Trần quốc trợ Đường kháng Tấn, trong trận chiến ở Lâm Khâu, liên quân Trần, Đường dùng mười vạn quân phá ba mươi vạn địch quân, tin thắng trận báo về Hạo thành, Mộ ca ca đang ung dung pha trà, nghe vậy chỉ cười nhạt, lệnh cho binh sĩ báo tin nói nhỏ một chút, kẻo kinh động trà trong ấm”.
Cô ta phẫn nộ nhìn tôi, “Nhưng lần này, ngay tiểu thánh y Bách Lý Tấn cũng chẩn đoán cô không thể cứu được nữa, chàng lại nhất quyết cùng cô bái thiên địa, bế cô đến bái bốn đình bia. Cô biết không, ở Trần quốc của họ chỉ có phu nhân cưới hỏi đàng hoàng mới có tư cách được phu quân bế đến bái bốn đình bia lễ, hiếu, trung, thứ như vậy”.
Một giọt nước từ đôi mắt đỏ hoe của cô ta lăn ra: “Tôi vốn không đến Cô Trúc sơn ngắm hoa phật tang gì hết, chỉ là khó khăn lắm mới gặp chàng, muốn ở bên chàng. Nhưng tận mắt nhìn thấy chàng bế cô đã chết trên tay đến đình bia…”.
Cô ta dừng lại, dùng ống tay áo lau nước mắt, “Thật không hiểu chàng nghĩ gì, chàng có thể có được những thứ tốt hơn”. Nước mắt giàn giụa, “Nhưng tôi hiểu tôi nên từ bỏ, vương tỷ không được, tôi cũng không được. Chỉ có điều tôi không cam lòng, cô có thích Mộ ca ca thật không? Vì chàng, cô không nên ở bên chàng”.
Tôi lặng lẽ


Old school Easter eggs.