Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!
Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.
n, nhưng lần này thì khác.
Tôi nhìn thấy Công Nghi Huân giống như nhìn thấy bản thân mình, không thể tưởng tượng, nếu trong ngực không có viên giao châu, cho dù tôi có thể phục sinh cũng chỉ có thể là hồn ma nhập vào thân xác, không biết gì về cuộc đời trước của mình, không nhớ được Mộ Ngôn cũng như cô ấy không nhớ được Công Nghi Phỉ.
Tôi gục đầu vào gối Mộ Ngôn, khẽ nói: “Em muốn giúp Công Nghi Huân. Có lẽ em là người duy nhất trên đời có thể giúp được cô ấy, chàng nghĩ xem, nếu ngay em cũng không chịu giúp cô ấy, nếu có ngày em cần ai đó giúp nhưng người duy nhất có thể làm được lại không bằng lòng giúp thì biết làm sao?”.
Nến cháy to, bóng lửa chập chờn hắt lên bức bình phong, yên lặng rất lâu, tôi cảm thấy có lẽ không thuyết phục được chàng, giọng chàng từ trên đầu vọng xuống: “Để em vất vả ngược xuôi như vậy chi bằng tôi nói cho em biết”.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy chàng nghiêng người thổi nến ở đầu giường, trước giường chỉ còn ánh trăng, chàng quay người kéo tôi vào chăn, đắp cẩn thận, chuẩn bị cho giấc ngủ xong xuôi, mới chậm rãi nói: “Chuyện Công Nghi Huân được nhập hồn hai năm trước do Trần thế tử Tô Dự giúp, có lẽ em đã biết”.
Đầu tôi gối lên cánh tay chàng gật gật tỏ ý biết.
Chàng hỏi: “Theo em tại sao Trần thế tử Tô Dự lại giúp cô ấy?”.
Tôi đáp: “Nghe nói Ung Cẩn công chúa, thân mẫu của Công Nghi Phỉ là tiểu muội của Trần vương, vợ chồng Công Nghi Phỉ tính ra là biểu huynh, biểu tỷ của Tô Dự”, lại tiếp, “… nhưng điều đó cũng chưa đủ, vương gia không giống thường gia, đâu có sự giúp đỡ thân thích đơn giản như vậy”.
Chàng tỏ ra tán đồng: “Em nói đúng, vương gia không có sự giúp đỡ thân thích đơn giản như vậy. Tô Dự chịu giúp Công Nghi Huân là bởi vì mấy ngày trước khi Công Nghi gia xảy ra sự biến, nhận được thư của cô ấy, trong thư gửi kèm bí thuật đúc kiếm gia truyền của Công Nghi gia, cô ấy trả công bằng cái đó, muốn Tô Dự nghĩ cách để cô ấy tái sinh. Muốn sống một cuộc đời nữa để báo đáp Công Nghi Phỉ. Giá trị của bí thuật đúc kiếm bằng mấy tòa thành, Tô Dự đồng ý vụ trao đổi này, lấy tài sản trị giá bằng một tòa thành mời thuật sĩ cao tay bỏ thời gian năm năm khiến cô ấy tái sinh, đưa trở về bên Công Nghi Phỉ”.
Đám sương mù lẩn quất trước mắt cơ hồ cuối cùng hé ra một tia sáng, nhưng nghĩ lại cảm thấy không ổn, tôi ranh mãnh liếc chàng: “Đây là chuyện cơ mật, sao chàng biết rõ thế?”.
Chàng cười: “Chuyện này đương nhiên do tôi làm”.
Thấy tôi không có ý bắt bẻ, lại tiếp: “Tái sinh là chuyện không dễ, ngay thuật sĩ cũng không dám chắc, cho nên chuyện này phải giấu Công Nghi Phỉ. Vốn tưởng lúc đó chỉ cần đưa người đến trước mặt anh ta, sẽ là một niềm vui bất ngờ to lớn đối với anh ta, không ngờ năm năm sau, Công Nghi Phỉ đã không nhận ra cô ấy”.
Tôi kinh ngạc: “Sao có thể, mới năm năm, hình dạng cô ấy cũng không thay đổi nhiều”.
Chàng dường như rơi vào trầm tư nào đó, rất lâu mới sực tỉnh, khẽ nói: “Anh ta đã uống thiên nhật vong”.
Tôi không hiểu: “Thiên nhật vong?”.
Chàng giải thích: “Đó là một loại kỳ dược, uống vào sẽ quên nhiều chuyện. Công Nghi Phỉ uống kỳ dược đó, đã quên Khanh Tửu Tửu”.
Tôi há mồm kinh ngạc, Mộ Ngôn trở mình nằm nghiêng, tôi gối đầu lên cánh tay chàng, lập tức biến thành tư thế nằm gọn trong lòng chàng. Tôi nhích ra, lùi về sau, bị chàng kéo lại, cười: “Định trốn hả?”.
Nhưng chàng không tiếp tục đùa tôi như mọi khi, chỉ điều chỉnh tư thế, giọng như kể chuyện: “Đó thực ra cũng là lời đồn, nghe nói hai trăm năm trước Tô gia từng có ơn đối với Công Nghi gia, để trả ơn, Công Nghi gia đã có thệ ước thề đời đời phụng sự Tô gia. Về sau thiên tử phong chư hầu, họ Tô được phong làm Trần vương đất Trần, Trần vương cần một số văn thần võ tướng làm mưu sĩ, cần đội quân bí mật rải khắp nơi, Công Nghi gia chính là đội quân bí mật đó”.
Chàng ngừng lại, “Công Nghi gia ở Bối Trung là một đội quân ngầm tuyệt mật của Trần vương, dùng vào những vụ ám sát tuyệt mật nguy hiểm nhất. Người của gia tộc này đi ám sát người, cũng bị người ám sát, trưởng tộc các đời không có ai sống quá bốn mươi tuổi, đến đời Công Nghi Phỉ có lẽ anh ta muốn gia tộc thoát khỏi số mệnh đó, mới xảy ra những chuyện em đã nhìn thấy trong ký ức của Công Nghi Huân”.
Tôi trầm ngâm một lát, buồn bã nói: “Nhưng cái giá phải trả quá lớn”.
Chàng hơi cúi đầu, hơi thở thoảng qua tai tôi, người tôi lại nóng bừng, giọng chàng vẫn bình thường: “Cái giá đó thực ra không lớn, chỉ là nhìn nhận ở những góc độ khác nhau. Công Nghi Phỉ có lẽ không ngờ Khanh Tửu Tửu sẽ chết, chung quy là do hai người không thật hiểu nhau. Những gia sản của Công Nghi gia đã được di chuyển nếu không dựa vào Công Nghi Phỉ thì không thể duy trì, nhưng có lẽ cái chết của Khanh Tửu Tửu đã khiến anh ta suy sụp hoàn toàn. Nghe nói sau hôm đó, Công Nghi Phỉ đóng cửa không tiếp khách, suốt ngày mượn rượu giải sầu, sự vụ trong tộc không cai quản, Công Nghi San cực chẳng đã mới tìm mọi cách mời thánh dược Bách Lý Việt luyện thiên nhật vong, ép anh ta quên Khanh Tửu Tửu.
Tôi cảm thấy kỳ lạ, dứt khoát