Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342381

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2381 lượt.

trườn ra khỏi chăn, chỉ trích chàng: “Nhưng rõ ràng các người đã thu ký ức của Khanh Tửu Tửu, tại sao lại đem phong nó lại? Về sau khi cô ấy đã trở về bên Công Nghi Phỉ, các người cũng không để cho Công Nghi Phỉ nhớ lại chuyện cũ!”.
Chàng giơ tay tóm lấy tôi, kéo xuống: “Còn động đậy lung tung, bắt dậy chép tam tự kinh bây giờ”.
Thấy tôi bị dọa, ngoan ngoãn không động đậy nữa, mới khẽ nói: “Giúp Khanh Tửu Tửu lấy ra ký ức đó là do Tô Dự không biết họ là chị em, về sau được biết họ song sinh, cảm thấy ký ức đó quá đau khổ, mới đem phong ấn vào hai viên ngọc châu để vào mắt Khanh Tửu Tửu, lúc đó đã mang cái tên mới là Công Nghi Huân. Công Nghi Phỉ uống thiên nhật vong nên đã quên hết, tưởng rằng Khanh Tửu Tửu sau khi được nhập hồn chính là Công Nghi Huân, cốt nhục lưu lạc bên ngoài của Công Nghi gia, một lòng coi cô ấy là đại tỷ của mình, cô ấy cũng tưởng anh ta là tiểu đệ, quan hệ ruột thịt thuần túy đó thực ra chẳng phải cũng tốt sao?”. Không đợi tôi trả lời, chàng than thở: “Ít nhất lúc đó xem ra cũng ổn, nhưng không ngờ hai người họ thật ra không phải chị em”.
Tôi nghĩ một lát, cảm thấy chàng nói có lý, nhất thời không nói gì.
Bức rèm trước giường được vén lên, ánh trăng vàng lặng lẽ chiếu qua, dịu dàng trải lên tấm chăn gấm uyên ương. Mộ Ngôn cúi đầu nhìn tôi: “Sự việc Công Nghi Phỉ coi như xong, sao em lại ngoẹo đầu ngoẹo cổ như không muốn nhìn ta… là thế nào?”.
Tôi hơi dịch ra ngoài, giọng đắn đo: “Chàng đừng nói bên tai em, em… em sẽ căng thẳng”. Nói xong len lén hé mắt nhìn chàng.
Chàng ngây người mỉm cười, nhấc tay khỏi trán tôi, tôi đang lấy làm buồn đã bị chàng ấn vào chăn.
Muốn cựa quậy nhích ra cũng khó, lòng băn khoăn tự hỏi, lẽ nào đêm nay phải hoàn tất việc động phòng? Lại nghe thấy giọng chàng như cười: “Thì ra đúng là căng thẳng thật”.
Tôi giận dỗi, rõ ràng đang giỡn người ta, định đẩy chàng ra, tay chàng đã lại mân mê vết sẹo trên trán tôi, dịu giọng: “Ngày mai ta phải khởi hành đi nước Triệu nhưng không thể đưa em đi cùng”.
Bàn tay giơ ra định đẩy cuối cùng chống vào ngực chàng, ánh trăng rất sáng, thậm chí có thể nhìn rõ bóng mình in trong mắt chàng. Lại là chia ly. Mặc dù nghe nói tiểu biệt thắng tân hôn, nhưng đang tân hôn đã phải tiểu biệt, thực quá tàn nhẫn.
Trong khoảng không êm ả giữa những bức rèm ngăn, những bông tuyết phù dung nở trên đỉnh màn, người nằm bên tôi có khuôn mặt tuyệt đẹp và nụ cười dịu dàng ẩn dưới hàng mi là nỗi lưu luyến không thể từ bỏ của tôi ở nhân gian.
Tôi nói khẽ: “Tân phòng của chúng ta sau này nhất định phải có một cái giường thật lớn, phải có rất nhiều rất nhiều rèm che, giống như một nơi ngăn cách với trần thế không ai biết, chỉ có hai chúng ta”. Chàng gật đầu, môi dán lên môi tôi, tôi nhắm mắt, ôm chặt cổ chàng,
Lúc ra đi, Mộ Ngôn để Chấp Túc lại cho tôi, nghe nói là tối qua cô mới đến Cô Trúc sơn, lại còn thêm mấy hộ vệ thân thủ cao cường, bên cạnh mình tự dưng có thêm bao nhiêu người như vậy, cảm thấy quá phức tạp, phiền hà, ở Công Nghi gia còn được, rời khỏi Công Nghi gia, làm thế nào giải quyết ngày ba bữa ăn cho đám người này?
Tôi suy nghĩ mãi, đành để họ tự giải quyết, tôi có thể giả bộ không biết có hộ vệ đi theo.
Mộ Ngôn nói không muốn tôi tiếp tục nhúng tay vào chuyện của Công Nghi Phỉ, lại cho đông người như thế bảo vệ tôi, xem ra chàng không tin tôi sẽ ngoan ngoãn ngồi đợi chàng ở Cô Trúc sơn.
Tôi cũng không định tiếp tục lưu lại đây. Chàng nói chuyện của Công Nghi Phỉ coi như xong, tôi không cho rằng mọi chuyện nên kết thúc ở đây, tối hôm qua trước lúc ngủ tôi đã quyết định, đợi chàng đi khỏi tôi sẽ kéo Bách Lý Tấn rời Công Nghi gia, đi tìm ông ngoại Bách Lý Việt của anh ta xin thuốc giải thiên nhật vong.
Thực ra là tôi hay quan tâm những chuyện không đâu, rõ ràng làm trái triết lý xử thế trong thời loạn sư phụ đã dạy, không phải do có lòng tốt, chỉ là khi hạ quyết tâm đột nhiên nghĩ tới Công Nghi Huân.
Cô nói: “Con người không nên sống vì quá khứ, mà nên sống vì có người cần mình, nếu trong cuộc đời trước có ai đó thực sự cần tôi, thế cũng tốt rồi”.
Không biết khi Khanh Tửu Tửu viết bức thư nhờ Tô Dự giúp cô tái sinh, tâm trạng thế nào, thời gian như bóng câu qua cửa, chớp mắt đã bảy năm, khó khăn bền bỉ mãi mới nhập hồn trở lại trở thành Công Nghi Huân, cô vẫn đang đi tìm ý nghĩa sự tồn tại của mình ở trên đời, nếu không có ai cần cô, cô sẽ không do dự tự hủy bản thân.
Ngày thứ hai sau khi Mộ Ngôn ra đi, tôi chuẩn bị ít hành lý từ biệt Công Nghi Phỉ, cố nhiên mang theo Tiểu Hoàng, Quân Vỹ và Bách Lý Tấn.
Công Nghi Phỉ cũng không níu giữ nhiều, tôi nhìn chàng ta mấy lần, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn không mở miệng. Những chuyện đó cho dù nói ra, bây giờ chàng ta cũng không tin, cũng không cần thiết nói với Công Nghi Huân, đợi khi lấy được thuốc giải thiên nhật vong tất cả sẽ tốt đẹp. Lúc đó tôi đã lạc quan nghĩ như vậy.
Phóng ngựa một mạch, bảy ngày sau đã đến thành Tùy Viễn, tìm đến một sơn cốc, chính là nơi ẩn cư của Bách Lý Việt, nơi ẩn cư của cao nhân thần bí chắc chắn