Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tư Dẫn

Hoa Tư Dẫn

Tác giả: Đường Thất Công Tử

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

hông còn cảm thấy được nữa. Chàng cố giữ giọng bình tĩnh để cô nghe thật rõ: “Ta không dối nàng, người ta thích vẫn luôn là nàng, ta cứu Công Nghi San bởi vì mũi tên của Thiên Hà không giết được chủ nhân của nó, nàng không phải chị ta, ta rất vui, những lời khiến nàng buồn chỉ là nói dối”.
Nhưng cô đã không thể đáp lời. Môi chàng áp sát môi cô, giọng nhẹ nhàng như thể cô vẫn đang còn sống, chàng lay gọi cô, nói với cô nỗi tủi trong lòng: “Rốt cuộc nàng nhìn nhận ta thế nào? Tiểu đệ của nàng hay một người đàn ông?”. Nhưng cô đã không thể trả lời.
Mây đen tan dần, Thiên Hà đã ngủ dưới lòng sông.
Khanh Tửu Tửu đã chết như vậy, đó chính là ký ức cuối cùng được phong ấn của Công Nghi Huân, cảnh cuối cùng chúng tôi nhìn thấy trước khi tất cả chìm trong đêm tối là dưới bầu trời tuyết vô tận của Bối Trung, Công Nghi Phỉ ôm Khanh Tửu Tửu loạng choạng lê bước trong tuyết, như thể thế gian chỉ còn lại hai người.






Thoát ra khỏi ký ức của Công Nghi Huân, cô vẫn đang ngủ. Bên cạnh chiếc giường mây, ngọn nến an thần đã cháy được một nửa, mặc dù không ngửi thấy hương nến, nhưng nhìn sắc diện Công Nghi Huân là biết hương nến tác dụng rất tốt.
Tôi rất đắn đo có nên nói với cô kết cục đó. Thực ra mục đích của cô ngay từ đầu không phải là để người khác giải đáp bí ẩn cho cô, cô nói muốn biết mình chết thế nào chẳng qua là do trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, cuối cùng cô trở nên hoài nghi đối với sự tồn tại của mình mà thôi.
Cô vốn cho là mình nhập hồn trở lại là để báo đáp, nhờ tôi xem giúp ký ức cũ cũng chỉ là muốn xác nhận, nếu mọi ân oán tình thù đều đã kết thúc ở cuộc đời trước, vậy thì sự tồn tại hôm nay của cô là vô nghĩa, cô hy vọng tôi nói với cô, suốt cuộc đời cũ từ đầu đến cuối cô đều có lỗi với Công Nghi Phỉ, cô nợ chàng ta rất nhiều.
Tôi biết điều đó là do khi đi vào ký ức của cô, có một thời khắc nào đó thần trí của chúng tôi tương thông, tôi đọc được điều đó.
Nhưng sự thực không phải thế, những gì cô phụ lòng Công Nghi Phỉ, Khanh Tửu Tửu cuối cùng đã lấy cái chết để trả. Cô lưu luyến nhân gian cũng không phải là do cô nợ chàng.
Chàng rút trong tay áo một con búp bê bằng ngọc tạc rất đẹp, thoạt nhìn hơi giống tôi, nói nhẹ như gió: “Tối qua được miếng ngọc rất đẹp, tạc cái này vốn định tặng em”.
Tôi không ưỡn ngực nữa, níu cánh tay chàng “Từ nay em không bao giờ cãi chàng nữa, đúng là em không tốt, em quá xấu”. Nhận sai xong giơ tay cướp con búp bê.
Chàng giơ cao tay, cười cười: “Cầu xin đi”.
Tôi nói ngay: “Cầu xin chàng!”. Thấy chàng không có phản ứng, túm ống tay áo chàng: “Cầu xin, cầu xin chàng!”.
Chàng ngẩn ra, vừa đỡ lấy người tôi kiễng lên túm áo chàng, đặt tôi đứng xuống, vừa để con búp bê vào lòng bàn tay xòe ra của tôi: “… Em có nên không kiên định như vậy?”.
Tôi chăm chú ngắm nghía con búp bê bằng ngọc, phát hiện quả nhiên hơi giống mình, lòng rất vui, sực nhớ lời chàng vừa nói, ngẫm nghĩ: “Thế thì phải kiên định một chút vậy, tối nay chàng không nên ngủ trên giường nữa, ngủ dưới đất đi”.
Mộ Ngôn: “…”.
Tôi cảm thấy tôi nên làm nghề bán mộng, cái nghề này nghe vừa thần bí vừa cao sang, nhưng những việc làm gần đây chẳng việc nào liên quan đến bán mộng, những việc đã làm chỉ loanh quanh ngoài rìa câu chuyện mà thôi.
Mấy ngày trước tình cờ gặp Quân Vỹ, từ ngày xưa Quân Vỹ luôn cho rằng nhất định có ngày tôi sẽ trở thành Bách Hiểu Sinh(5), cái gì cũng biết, mở một phòng thám tử tư, chuyên điều tra phá án, cho rằng vừa hoạt động đã có thể nổi tiếng khắp Cửu Châu.
Tôi nghĩ tương lai thế nào quả thực khó đoán, quan trọng là hiện tại, tôi phải làm thế nào để biết Công Nghi Phỉ rốt cuộc đang nghĩ gì? Để Quân Vỹ đi quyến rũ có vẻ không ổn, Công Nghi Phỉ hình như không có hứng thú về khoản đó… không, hay là để anh ta đi quyến rũ phu nhân Công Nghi Phỉ?
Tôi trằn trọc trên giường, suy nghĩ nên nói thế nào để Quân Vỹ đồng ý làm việc này, một tia sáng lóe ra trong đầu, đột nhiên nghĩ ra một câu thuyết phục rất thần kỳ, vội vàng xuống giường ghi ra giấy.
Mộ Ngôn đang ngồi tựa đầu giường đọc sách, tóc để xõa, mình vận áo ngủ bằng tơ, một chân hơi co chắn ở mép giường. Tôi nhón chân nhón tay đang định bò qua chân chàng, bị chàng kéo lại, ngẩng đầu khỏi trang sách, “Đứng ngồi không yên như vậy hình như đã khỏe hẳn rồi?”.
Tôi đỏ mặt, giả bộ đau khổ ho hai tiếng, giọng yếu ớt: “Chưa, chưa đâu…”. Nhưng vẫn muốn xuống giường, quả thực tôi nhớ rất kém, lúc này không ghi lại, sáng mai ngủ dậy có khi lại quên. Nhân lúc chàng không để ý lại lén nhích dần về phía cuối giường.
Chàng làm như không nhìn thấy động tĩnh của tôi, tay vẫn giở sách, đột nhiên hỏi: “Chuyện của Công Nghi Huân em nhất định phải quan tâm?”.
Tôi ngớ người: “Sao chàng biết em quan tâm?”.
Chàng bật cười nhìn tôi: “Em có gì mà tôi không biết?”.
Tôi bĩu môi: “Chuyện hồi nhỏ của em chàng không biết”.
Chàng gập sách, co chân lên, tay chống cằm: “Vậy em kể ta nghe”.
Nếu bình thường tôi đã phấn khởi chuyển hướng câu chuyệ


XtGem Forum catalog