Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341851
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.
iến bà ta chú ý. Anh chỉ nghe theo trái tim của mình giúp em không hề có mục đích gì nên em cũng không phải nói xin lỗi anh.”
Hạ Miên cắn môi không lên tiếng, chỉ nghe Mạc Bắc lại hỏi “Em xác định quay về bên cạnh anh ta sao?”
Giọng nói Mạc Bắc rất bình thản. Tuy Hạ Miên không thấy được vẻ mặt anh ở bên kia điện thoại, nhưng cô biết câu hỏi này đã được anh dùng hết sức lực của mình.
Hạ Miên vừa định trả lời nhưng Mạc Bắc lại cắt ngang cô “Thôi, không phải trả lời, câu trả lời em ra sao anh cũng biết rồi. Chuyện của Diệc Nam nghe theo em. Nhưng Hạ Miên, từ đầu đến cuối anh luôn cảm thấy việc Vệ Cần nhằm vào em không hề đơn giản. Nếu như chỉ sợ em làm hại đến con trai bà ta thì sau khi em rời khỏi nhà họ Bạc cũng không nên gây khó khăn cho em khắp nơi mới đúng. Cho nên anh hi vọng em cẩn thận trong chuyện của Diệc Nam.”
Hạ Miên giật mình sững sờ và mơ màng gật đầu, cô ý thức được anh không nhìn thấy mới khẽ trả lời “Em biết, em sẽ cẩn thận.”
Hạ Miên vẫn còn sợ hãi khi nhớ đến cuộc sống sau khi rời khỏi nhà họ Bạc. Kể từ khi cô quyết định giữ lại đứa con liền nghiêm túc bắt đầu tìm việc làm. Mặc dù Mạc Bắc vẫn luôn chăm sóc cho cô, nhưng cô không thể nào ỷ lại anh cả đời. Huống chi trong bụng cô lại là con của người đàn ông khác nên càng không có lý do gì liên lụy đến Mạc Bắc.
Khi đó cô mới vừa tốt nghiệp đại học. Không có kinh nghiệm làm việc cũng không có quan hệ với ai. May là dáng vẻ cô không tệ nên tìm một chức thư ký bình thường cũng dễ dàng. Cô có thể vừa làm vửa dành dụm đợi đến ngày sinh nở rồi sau đó mới quyết định kế tiếp nên làm gì. Nhưng đời luôn không như là mơ, cô vừa đi làm hai ngày thì giám đốc đã kêu cô vào nói chuyện. Vẻ mặt của giám đốc nghiêm túc hỏi đến cuộc sống riêng tự của cô. Cô còn đang thử việc, vẫn chưa nộp giấy kiểm tra sức khỏe nên việc mang thai không thể nào bị lãnh đạo biết nhanh thế này.
Giám đốc cũng không nhiều lời khách sáo, ông trực tiếp nói thẳng lập trường của mình. Bọn họ cần là nhân viên gắn bó lâu dài, Hạ Miên đã mang thai hơn ba tháng, làm không bao lâu thì phải nghỉ hậu sản. Nhà tư bản luôn có suy tính riêng của mình, nên ngày thử việc thứ hai thì Hạ Miên đã bị sa thải.
Tình trạng của mấy công việc kế tiếp đều giống vậy. Hạ Miên đã phát hiện ra không ổn từ lâu nhưng cô không muốn suy nghĩ nhiều. Vệ Cần xé to chuyện ra giống như cô là một tội phạm vậy. Nhưng sự thật chính là cô bị ép đến bước đường cùng, không có công việc, không có thu nhập. Thậm chí còn liên lụy đến cả Mạc Bắc.
Ngày qua ngày bụng cô cũng to lên. Người cô gầy lại thêm phần tâm tình trong lúc mang thai luôn không được tốt, không chú ý bổ sung dinh dưỡng nên cân nặng của Diệc Nam nhẹ vô cùng, bụng cũng không hiện ra rõ. Lúc này cô lại bắt đầu lo lắng việc Vệ Cần có phải phát hiện ra mình mang thai hay không. Cô chỉ còn con là niềm hi vọng cuối cùng. Nếu như nhà họ Bạc cướp con của cô đi, với quan hệ như nước với lửa của cô và nhà họ Bạc hiện tại thì e rằng muốn gặp con một lần còn khó hơn lên trời.
Hạ Miên xuất ngoại dưới sự sắp xếp của Mạc Bắc. Cuối cùng Vệ Cần cũng an tâm không còn chú ý đến hành tung của cô nữa.
Chuyện của Diệc Nam la do Hạ Miên và Mạc Bắc tốn nhiều công sức mới giấu diếm được. Bọn họ ra tay bôi sạch dấu vết không để ai tra ra. Nhưng Hạ Miên tính toán ngàn vạn lần cũng không ngờ đến cô và Bạc Cận Yến gặp lại nhau, mà còn dây dưa không dứt với anh.
Cô vốn không phải là kẻ quen dối lòng, nếu như đã yêu rồi thì sẽ không để mình phải chịu thiệt. Nhưng chuyện của con trai thật cô không dám qua loa. Những thứ khác cô có thể không để ý nhưng Diệc Nam… chính là mạng của cô.
Mạc Bắc không có đi đón Diệc Nam, cũng là Diệc Nam làm ầm ĩ đòi về. Dù sao thời gian cậu nhóc sống chung với Mạc Bắc rất lâu. Nên trong lòng cậu, Mạc Bắc chính là cha ruột của mình. Đương nhiên tình cảm cũng không ai có thể thay thế được.
Bạc Cận Yến ngồi bên cạnh nhìn xem Diệc Nam gọi điện thoại nói chuyện với Mạc Bắc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhóc nhăn lại, ra vẻ rất đau khổ chỉ còn thiếu chưa khóc thành tiếng “Ba ơi, ba về rồi cũng không đến đón con, có phải ba không cần con nữa phải không?”
Từ nhỏ Diệc Nam đã thiếu thốn tình thương nên tâm tư rất mẫn cảm lại thêm phần đa nghi.
Bạc Cận Yến không nghe được Mạc Bắc nói gì bên kia điện thoại. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ sắp khóc của Diệc Nam thì trong lòng anh lại khó chịu. Sau đó có lẽ Mạc Bắc đã thỏa hiệp nói rằng mình tới ngay nên lúc này Diệc Nam mới vui vẻ hẳn lên và cúp điện thoại.
Bạc Cận Yến cau mày ngồi trên ghế salon, vẻ mặt anh không vui chăm chú nhìn cậu nhóc “Ba đối với con không tốt à?” Chuẩn bị đi khỏi đây lại vui mừng đến thế sao?
Bạc Cận Yến sa sầm mặt nhìn Mạc Bắc dẫn cậu nhóc rời đi.
Anh không thể phản bác lại câu nào của Mạc Bắc cả. Anh thừa nhận mình đã không bảo vệ tốt cho Hạ Miên nên mới để cô chịu đựng nhiều khổ sở cùng cực. Sự tự trách này không lúc nào không giày vò lấy anh.
Cho nên hiện tại anh không thể để