Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1853 lượt.
trên mặt lại không hề xúc động vì lời nói của anh “Cận Yến, phụ nữ trên thế giới này không phải chỉ có một mình Hạ Miên. Ban đầu ý của cha chỉ muốn dùng danh nghĩa Nhất Nhất để đưa đến trước mặt Bạc Tự Thừa một cách hợp lý. Nhưng cha không nghĩ ra con sẽ yêu cô ta. Cô ta có gì tốt? Con cho rằng sau khi cô ta biết sự thật sẽ còn yêu con được hay sao? Số mệnh của cô ta cũng bị Vệ Cần làm hỏng mất rồi!”
Đôi bàn tay đặt lên đầu gối của Bạc Cận Yến nắm lại thật chặt. Gương mặt anh bỗng lạnh lùng và nói kiên định “Cho nên cha cũng sẽ không thỏa hiệp vì con đúng không?”
Phó Trạm sao không nhận ra được sự cô đơn và chán nản trong giọng nói của anh. Nhưng nghĩ đến kiếp sống mười năm sau song sắt thì ông lại căm thù không chịu nổi.
Bạc Cận Yến cười khổ “Hai người đều có lý do để làm tổn thương đến người khác. Vậy con và Hạ Miên thì sao? Mẹ của Hạ Miên thì sao? Sự oán hờn của chúng con phải tìm ai đây? Dù cho ba có dừng tay lại hay không, con cũng sẽ không chia lìa với Hạ Miên nữa.”
Bạc Cận Yến nhìn Phó Trạm gằn từng chữ “Con đã mất cô ấy năm năm rồi, tuyệt đối sẽ không để cho cô ấy rời khỏi con thêm một lần nào nữa.”
Phó Trạm mím chặt môi nhìn vẻ mặt cương quyết của con trai không nói gì.
Bạc Cận Yến biết hiện tại sự thù hận của Phó Trạm đang rất kịch liệt, dù cho anh nói gì cũng không thể thay đổi tâm ý của ông. Tương lai của anh và Hạ Miên tràn ngập nguy cơ, nhưng anh sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Năm năm trước anh cho rằng buông tay là cách tốt nhất, nhưng vì nó mà thiếu chút nữa anh đã không thể tìm lại được cô.
Khi thấy phim quảng cáo cô đóng trên tivi, trong lòng anh vừa mừng vừa lo. Anh nghĩ mình nên quang minh chính đại tìm cô nhưng lại không dám đến gần.
Anh thiếu cô, anh không trả nổi. Nhưng anh vẫn bị hút vào cô hết lần này đến lần khác, chỉ có thể dùng cách cực đoan lặng lẽ chạm vào cô, ngửi lấy mùi hương quen thuộc của cô…
Sau khi Hạ Miên quay xong thì mệt mỏi kiệt sức về thẳng nhà. Trên đường đi nhận được điện thoại của Mạc Bắc khiến tâm trạng cô tốt hơn rất nhiều. Lúc trước vì chuyện liên quan đến Diệc Nam nên dường như anh giận dỗi với cô, rất nhiều ngày cũng không thấy tăm hơi.
Hạ Miên mỉm cười bắt máy “Hết giận rồi à?”
Mạc Bắc chắc lưỡi, sau đó mới nói nghiêm túc “Có thứ tốt cho em, đã gửi vào hộp mail rồi. Nhất định em sẽ cảm thấy hứng thú.”
Hạ Miên cau mày nghi ngờ, còn chưa kịp hỏi thêm thì Mạc Bắc đã cúp điện thoại. Cô cầm ipad lên kiểm tra mail, thấy được một video clip của Mạc Bắc gửi đến.
Vừa mới mở ra thì đã vang lên tiếng phụ nữ rên rỉ phóng đãng. Vịnh Nhi ngồi trước hốt hoảng trượt tay, khuôn mặt đỏ ửng nhìn Hạ Miên chằm chằm từ kính chiếu hậu “Hạ Miên, em dám xem mấy thứ này ư? Coi chị chết rồi hả?”
Hạ Miên không ngờ đến mạc Bắc sẽ gửi mấy thứ này cho mình. Gương mặt cô xấu hổ nóng bừng lên, nhỏ giọng xin lỗi “Em lỡ tay.”
Vịnh Nhi lúng túng nghiêng đầu sang chỗ khác, bên tai cũng đỏ ửng.
Đôi lông mày nhỏ nhắn của Hạ Miên cau lại thật chặt, kiên trì xem video clip tiếp. Mạc Bắc không phải là kẻ nhàm chán gửi cho cô mấy thứ bậy bạ này, nhất định là có ý đặc biệt.
Video clip như bị quay lén nhưng góc độ lại chọn vô cùng rõ ràng, có thể thấy được người quay cũng rất tốn công. Cả cơ thể lõa lồ của người phụ nữ bị người đàn ông cường tráng thô bạo đè lên chiếc giường trắng muốt. Bộ phận bên dưới đang bị vật đàn ông to lớn hì hục thúc đẩy. Trên gương mặt người phụ nữ hiện ra vẻ vừa đau đớn vừa sung sướng. Đến khi thấy rõ được cả gương mặt thì Hạ Miên dại ra trong nháy mắt.
Tại sao… là bà ta?!!!
Trong một đêm đoạn phim Viên Uyển Linh vợ của Thạch cục trưởng vụng trộm xuất hiện ở các trang web lớn và đầu đề của báo chí với tấm hình bắt mắt dâm dục đã thành công trở thành câu chuyện nóng hổi trong lúc uống trà của công chúng. Khiến cho Thạch Duệ Khải trở thành đề tài lớn nhất bị chê cười.
Từ trước đến giờ ông luôn biết giả vờ làm ra dáng vẻ thâm tình, lúc này cũng có thể thản nhiên tiếp nhận phỏng vấn trên tivi: “Xin lỗi, tôi tin tưởng vợ của mình, nhất định là có kẻ ác ý vu oan cho bà ấy.”
“Nhưng clip đã được nhân viên kỹ thuật phân tích không có dấu vết của photoshop. Thạch cục trưởng, xin ông giải thích xem thế nào là đổ oan hãm hại chứ?”
Các ký giả nhao nhao hỏi tới, lúc này tinh thần nhiều chuyện đã thắng hết tất cả. Gần đây có quá nhiều scandal tình ái của quan chức, nên câu chuyện khác biệt này rõ ràng hấp dẫn ánh mắt của công chúng hơn.
Thạch Duệ Khải sầm mặt, nhưng giọng điệu vẫn công thức hóa như cũ “Xin lỗi, trước khi tra ra manh mối tôi không tiện nói ra, cảm phiền nhường đường.”
Cánh tay cô khoác lên bả vai rắn chắc của Bạc Cận Yến, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc áo sơ mi được cắt may vừa vặn của anh “Có thể cho em chút thời gian không?”
Màu mắt Bạc Cận Yến sẫm xuống, Hạ Miên cảm giác được bàn tay bên hông mình càng siết chặt làm cô đau. Cô cau mày nhắc nhở anh “Cận Yến, anh làm đau em.”
Lúc này Bạc Cận Yến mới như nhớ ra mình đã khôn