Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341964
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.
không biết mình có thét ra miệng hay không? Nhưng Thạch Duệ Khải không có đến gần cô hơn nữa, ngay cả đụng chạm nho nhỏ cũng không có.
Toàn thân Hạ Miên lạnh buốt run rẩy như bị ngâm trong nước đá dưới trời đông giá rét, hàm răng cũng va vào nhau lập cập.
Cô hận Thạch Duệ Khải, nhưng cũng sợ ông. Lúc năm tuổi đã thấy được bộ mặt tanh máu ghê tởm, gương mặt dữ tợn của Thạch Duệ Khải đã ăn sâu bén rễ trong đáy lòng cô từ lâu.
“Con thật sự là Diệp Tử…” Hạ Miên như nghe được tiếng cười tự giễu của Thạch Duệ Khải. Ông tựa lên vách tường không xa tự độc thoại “Ba biết mà, ba đã biết ngay từ lúc con bước vào nhà. Ngay cả phòng vệ sinh ở đâu, ba không nói con cũng biết…”
Hạ Miên run rẩy che miệng lại, ngồi xổm trên mặt đất không ngừng thở hỗn hển.
Thạch Duệ Khải nhắm chặt mắt lại, thở thật dài “Cũng tốt, có thể giảm bớt tội lỗi của ba.”
Ông mở mắt ra lại nhìn Hạ Miên, giọng nói nặng nề: “Hiện trường tai nạn xe cũng không tìm thấy thi thể, ba đã sớm cảm thấy kỳ lạ. Khi vừa thấy con ở dạ tiệc, ba đã bắt đầu hoài nghi. Cho nên mỗi lần nhắc đến Diệp Tuần với con, ba đều quan sát phản ứng của con.”
Hạ Miên kinh ngạc trợn to mắt, quả nhiên là ông vẫn luôn ngụy trang. Vậy giờ ông….
Gương mặt sắc bén của Thạch Duệ Khải bị bóng râm phủ lên một màu sắc đáng sợ. Ông cúi mắt nhìn Hạ Miên từ trên cao, đôi môi mấp máy: “Cho nên hôm nay mới dẫn con đến đây, chỉ là muốn xác định cuối cùng con có phải là Diệp Tử hay không. Hiện tại đã không còn nghi ngờ gì nữa.”
Đôi môi Hạ Miên mím thật chặt, da đầu cũng sởn gai ốc, cô không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, Thạch Duệ Khải muốn giết cô diệt khẩu sao?
Thạch Duệ Khải nhìn cô chăm chú, ánh mắt tối u khó phân biệt, ông bỗng giơ tay lên nhẹ nhàng đặt lên đầu Hạ Miên, trong giọng nói có một sự đau thương mà Hạ Miên nghe không hiểu: “Diệp Tử, mẹ của con thật sự bị ba đẩy xuống lầu. Năm đó quả thật ba cũng đã có lòng độc ác muốn giết con để chấm dứt hậu hoạn. Nhưng tất cả đều có nguyên nhân, việc đã đến nước này, ba cũng sẽ nói cho con biết hết tất cả.”
Hạ Miên không rõ câu “việc đã đến nước này” trong miệng ông là muốn cho cô chết được rõ ràng sao?
Ngôi biệt thự trống trải yên tĩnh như cái chết. Hạ Miên hoảng sợ nhìn Thạch Duệ Khải, nghe ông cất lời từng câu từng chữ “Thật ra thì, con không phải là…..”
Cửa bỗng vang lên tiếng mở khóa, ổ khóa cũ kỹ không quá trơn tru, nên phát ra từng tiếng động lạch cạch chói tai. Hạ Miên nhìn trân trân vào cánh cửa, không biết lúc này ai sẽ xuất hiện.
Thạch Duệ Khải cũng nhíu mày, dường như ông cũng rất bất ngờ với việc có người đột ngột xuất hiện tại đây.
Người đi vào là Thạch Duy Nhất. Hạ Miên vừa muốn thu lại ánh mắt thì bị dáng vẻ lạnh lùng bước vào sau đó khiến cả người cô ngớ ra.
Bạc Cận Yến từ từ đi đến, anh mới vừa vào nhà thì Thạch Duy Nhất đã quay người lại ôm anh thật chặt.
Hạ Miên thừa nhận trong khoảnh khắc đó đầu óc cô có chút mơ màng, cô ngơ ngác nhìn hai người bên kia, cho đến khi Bạc Cận Yến ngước mắt lên nhìn thấy cô.
Trong mắt hai người đều có sự bất ngờ và kinh hoàng, lòng bàn tay to lớn của Bạc Cận Yến nhanh chóng đặt lên bờ vai của Thạch Duy Nhất, đẩy cô ta cách xa anh tí xíu.
Ánh mắt của anh từ đầu đến cuối cũng không rời khỏi Hạ Miên, khi thấy Thạch Duệ Khải bên cạnh cô thì vẻ mặt sa sầm hoàn toàn.
“Hạ Miên.” Bạc Cận Yến bỗng lên tiếng cắt ngang Thạch Duy Nhất, vẻ mặt lạnh lùng của anh không có bất cứ biểu cảm nào, bàn tay trắng trẻo từ từ giơ lên “Qua đây.”
Hạ Miên chống chân tường đứng lên, hai chân tê buốt, trước mắt choáng váng tối đen, trong lỗ tai cô cũng vang lên ù ù không ngừng, hôm nay nghe được tất cả sự việc còn kinh tởm hơn cả những gì cô biết lúc trước.
Còn có Viên Uyển Linh, cho đến bây giờ cô cũng không biết Viên Uyển Linh vì muốn cướp đi Thạch Duệ Khải nên đã làm nhiều việc hèn hạ ác độc đến vậy.
Bạc Cận Yến tựa như nóng lòng muốn dẫn Hạ Miên đi, thấy vẻ cô chống lên tường cứ trì trệ nên trực tiếp đi qua ôm lấy cô đang ngồi ở cuối phòng.
Nắm đấm của Thạch Duy Nhất siết chặt, tiếng nói êm ái mang theo giọng mũi: “Cận Yến…”
Bạc Cận Yến không nhìn cô ta, ánh mắt chỉ thâm trầm nhìn vào Thạch Duệ Khải, mạch nước ngầm trong mắt hai người bắt đầu khởi động nhưng không ai lên lên tiếng, chỉ yên lặng đương đầu với nhau.
Cuối cùng vẫn là Bạc Cận Yến vô cảm xúc cất lời trước.
“Nếu đã làm cũng đừng viện cớ cầu mong được tha thứ.” Vẻ mặt anh u ám, nói từng câu với Thạch Duệ Khải “Bây giờ ông muốn bù đắp cho cô ấy thì cũng phải có chừng mực, hiện tại cô ấy rất tốt, tôi sẽ cho cô ấy hạnh phúc.”
Mỗi một câu lọt vào trong tai người bên cạnh cũng chỉ là bình thường, đôi môi Thạch Duệ Khải khẽ nhúc nhích, ánh mắt ảm đạm, cuối cùng thật sự không nói thêm câu nào.
Thạch Duy Nhất cảm thấy không khí quái dị giữa cha mình và Bạc Cận Yến, thậm chí mỗi câu trong lời nói cũng mang đầy hàm nghĩa mà cô cái hiểu cái không. Cô đưa tay muốn chạm vào Bạc Cận Yến, khi đầu ngón tay cách không xa