Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

iểu ý cô lắm: “Quay phim à?”
Thạch Duy Nhất lắc đầu, mím môi nhưng mỉm cười: “Không muốn ở lại nữa, chuyện ba mẹ đã lan truyền khắp cả thành phố N.”
Thạch Duy Nhất không nói gì thêm nữa, nhưng Hạ Miên vẫn đoán được ý của cô. Từ trước đến giờ Thạch Duy Nhất cao ngạo, trước kia vẫn được người trong giới xem như nữ thần. Hiện tại tan đàn xẻ nghé, nghĩ cũng biết phải đối mặt với cục diện thế nào.
“Còn trở về không?” Hạ Miên mang tâm tư phức tạp nhìn cô gái thong thả trong ánh nắng rực sáng. Lần đầu tiên hai người bình tâm tĩnh khí như thế, cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy nảy sinh vài phần buồn bã với Thạch Duy Nhất.
Thạch Duy Nhất như có điều suy nghĩ nhìn Hạ Miên một cái, giọng nói chần chừ: “Cô rất hận ba sao?”
Vẻ mặt Hạ Miên lạnh dần, mím môi không nói.
Thạch Duy Nhất biết đây là đáp án trong dự liệu, thở dài nói: “Từ sau khi ba gặp chuyện không may, cô vẫn chưa từng đi thăm ông. Ông vào đó thời gian dài như vậy, vẫn nhớ đến cô.”
Hạ Miên bất giác nở nụ cười, có điều là nụ cười mang theo vài phần thê lương: “Nhớ tôi làm gì? Nhớ tôi không chết còn có cơ hội quật ngã ông ta à.”
Thạch Duy Nhất nhíu mày, giọng nói không đồng ý tăng lên: “Hạ Miên, hiện tai ba rất hối hận, ông cảm thấy rất có lỗi với cô. Hơn nữa…”
Thạch Duy Nhất rũ mi mắt xuống, có chút khó nói: “Ba vẫn rất yêu mẹ cô, sau khi kết hôn với mẹ tôi, bọn họ chưa bao giờ ở bên nhau.”
Gương mặt Hạ Miên yên tĩnh không hề dao động, vẫn như cũ im lặng nhìn lại Thạch Duy Nhất.
Mặc kệ thái độ của Thạch Duệ Khải đối với Viên Uyển Linh như thế nào, ông ngoại tình là sự thật. Hơn nữa điều cô không thể tha thứ nhất chính là ông đích thân đẩy Diệp Tuần xuống lầu.
Khi còn bé Hạ Miên đã ngây thơ nghĩ rằng có phải Thạch Duệ Khải lỡ tay hay không. Nhưng sau này tất cả những gì Thạch Duệ Khải làm với cô cũng đủ chứng mình ông tuyệt tình bao nhiêu.
Hạ Miên không hề nghĩ rằng mình sẽ mềm lòng với người này, ông hối hận thì cô nên tha thứ sao?
Thạch Duy Nhất nhìn dáng vẻ lãnh đạm của Hạ Miên, trong lòng kinh ngạc: “Tại sao cô có thể độ lượng với Bạc Cận Yến như vậy nhưng đối với người khác lại không được. Tôi chỉ hy vọng cô đi thăm ba mà thôi.”
Hạ Miên cau chân mày lại, cô vốn không muốn giải thích, nhưng nhìn sự quật cường trên mặt Thạch Duy Nhất, Hạ Miên lại bất giác bật cười: “Trước kia tôi cho rằng cô cướp đi tất cả của tôi, nhưng tôi chưa từng hận cô, bởi vì tôi biết cô cũng vô tội. Có một người mẹ ích kỷ đưa con gái vào cô nhi viện để ép đàn ông thỏa hiệp, Thạch Duy Nhất, tôi thương hại cho cô.”
Con ngươi sẫm màu của Thạch Duy Nhất co rút kịch liệt, cầm tay Hạ Miên khẽ run lên.
“Ban đầu tôi từng hận Cận Yến, không, oán mới đúng.” Hạ Miên thản nhiên thở dài, nói tiếp: “Thậm chí tôi từng nghĩ rời khỏi anh ấy. Nếu như lúc ban đầu anh ấy không giấu Diệc Nam đi, hiện tại có thể tôi đã bỏ đi. Trước kia tôi không muốn hiểu, tại sao cùng một đạo lý, cùng là bị người ta cướp mất, nhưng tôi lại khó chịu với anh ấy như vậy.”
Thạch Duy Nhất nhìn vẻ kiên định không dao động trong mắt Hạ MIên, trái tim đột nhiên thắt lại.
Hạ Miên nhìn thẳng vào đáy mắt cô, nói từng chữ: “Bởi vì tôi quá yêu anh ấy, yêu quá sâu, thế cho nên khi phát hiện bị lừa dối mới có thể hoàn toàn mất hết lý trí.”
Thạch Duy Nhất cắn chặt đôi môi, sắc mặt tái nhợt nhìn cô: “Hạ Miên, cô đang viện cớ, chẳng qua là cô cần một lý do tha thứ cho anh ấy thôi. Ba đã lớn tuổi vậy rồi, cô đi thăm ba đi… Trước khi tôi đi coi như hoàn thành một tâm nguyện cho ông được không?”
Mi tâm Hạ Miên cau chặt, ngón tay Thạch Duy Nhất trắng noãn nắm chặt tay cô, giống như sợ cô tránh khỏi: “Đi thăm ông một chút đi, tôi đi rồi ông sẽ càng hiu quạnh.”
Hạ Miên cảm giác mình càng ngày càng mềm lòng, thế nhưng lại thật sự động lòng vì vẻ đau thương trong mắt Thạch Duy Nhất. Thời điểm nhìn thấy Thạch Duệ Khải cô rất bình tĩnh, không có cảm giác sảng khoái nhướng mày thở ra, cũng không có chua xót buồn bã nặng lòng.
Giống như một người hoàn toàn xa lạ.
Tình cảm cô đối với Thạch Duệ Khải chỉ dừng lại ở trước năm tuổi, trí nhớ vốn mơ hồ không rõ cũng bị sự lạnh lùng tuyệt tình của ông tiêu diệt sạch sẽ.
Thạch Duệ Khải mặc áo tù, đầu tóc vốn cố ý nhuộm đen đã có không ít sợi bạc mọc ra, lúc nhìn Hạ Miên ánh mặt lại thanh tĩnh dị thường: “Diệp Tử.”
Khóe miệng Hạ Miên nhúc nhích, nắm chặt quả đấm không lên tiếng.
Thạch Duệ Khải khổ nhếch khóe môi: “Con có thể đến thăm ba rất vui.”
“Thạch Duy Nhất bảo tôi đến.” Hạ Miên lạnh lùng lên tiếng, lại nói tiếp, “Hơn nữa tôi còn một số việc không rõ.”
Thạch Duệ Khải lẳng lặng nhìn cô, Hạ Miên không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp đặt câu hỏi: “Ban đầu làm sao ông biết được tôi không phải con gái của ông?”
Thạch Duệ Khải mím chặt môi không nói gì, quả đấm Hạ Miên càng siết chặt: “…. Có phải Vệ Cần hay không.”
“Không phải.”
Thạch Duệ Khải cười nói thản nhiên: “Không phải là bà ta, là tự ba, ba biết trong lòng Diệp Tuần có người khác, là bệnh đa nghi của ba quá nặng. Sau đó lúc con năm tuổi bị bệnh viêm gan, c