pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơi Ấm

Hơi Ấm

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341793

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.

ội chiến đâu.”
Ba người bị cậu nhóc chọc cười bất đắc dĩ lắc đầu
Mạc Bắc xem thời gian rồi đứng dậy từ biệt, trước sau anh vẫn cảm thấy lúng túng ở chính giữa một nhà ba người này.
Sau khi chờ Mạc Bắc đi, Diệc Nam còn báo cáo tình huống của mình ở nhà ba Mạc Bắc cho Bạc Cận Yến và Hạ Miên. Sau đó ra vẻ nghiêm túc hỏi hai người: “Trong khoảng thời gian con không có ở nhà, ba mẹ có lén trốn con nghiên cứu sinh em bé không?”
Bạc Cận Yến và Hạ Miên hai mặt nhìn nhau, Diệc Nam lắc đầu, nói lời lẽ nghiêm khắc: “Ba mẹ của tên mập lớp con thừa dịp bạn ấy không có ở nhà lén sinh em trai. Bây giờ em trai mỗi ngày ngủ với ba mẹ, bạn ấy đã bị đẩy về nhà ông bà nội. Cho nên bạn ấy nói cho con biết, nhất định phải ở bên ba mẹ, không thể để cho hai người có cơ hội trốn con sinh ra em bé!”
Hạ Miên ngượng ngập ho khan một tiếng: “Con cưng, sao con không thích có em vậy?”
Diệc Nam bĩu môi nghĩ một lát rồi nói: “Thật ra thì cũng không phải là không thích, chỉ là…. bây giờ không thích lắm.”
Hạ Miên và Bạc Cận Yến liếc mắt nhìn nhau, vốn đang chuẩn bị tối nay nói với cậu.
Diệc Nam ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn Hạ Miên: “Mẹ, buổi tối con muốn ngủ với ba mẹ, không thể thừa dịp con ngủ sinh ra em bé.”
Hạ Miên buồn cười véo chiếc mũi nhỏ của cậu, nắm cánh tay mủm mỉm của cậu đi về phía phòng tắm: “Được rồi, trước tiên tắm rửa cho mèo con bẩn đã.”
Diệc Nam ngồi trên ghế nhỏ ngoan ngoãn ngửa đầu để Hạ Miên rửa mặt cho cậu. Lúc Hạ Miên rửa tay cậu, Diệc Nam bỗng cau mày đưa tay đến.
Hạ Miên khó hiểu nhìn cậu.
Cậu nhóc kéo cổ áo Hạ Miên ra, chân mày chau lại càng sâu: “Mẹ, trên cổ mẹ có một đốm đen là gì vậy?”
Hạ Miên đưa tay sờ cổ mình theo bản năng, nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của con trai không giống nói dối, cô đứng dậy đi đến bên chiếc gương, kéo cổ áo ra một chút. Lúc này mới phát hiện trên cổ có hai vệt màu đen, thật ra không nhìn kỹ sẽ không thấy.
Cô suy nghĩ hồi lâu cũng cũng không nghĩ ra là cái gì, đến tột cùng là xuất hiện khi nào thì càng không rõ.
Nương theo ánh đèn sáng rõ trong phòng tắm bắt đầu quan sát, Hạ Miên kinh ngạc phát hiện… có phần giống với dấu ngón tay.






Hạ Miên bị liên tưởng của mình dọa sợ, tại sao có thể là dấu ngón tay chứ? Nhưng cô nhìn vào gương hồi lâu, sau khi so sánh lại phát hiện thật ra cũng xấp xỉ với kích cỡ ngón tay của đàn ông.
Hạ Miên càng nghĩ càng bỡ ngỡ, dấu tay đàn ông…
Diệc Nam lo lắng đứng bên cạnh, tay nhỏ nhắn kéo góc áo của cô: “Mẹ bệnh sao?”
Hạ Miên sửng sốt một chút, hoàn hồn thoát khỏi suy nghĩ, cô cúi đầu nâng cái đầu nhỏ của con trai lên cọ cọ chóp mũi, khẽ cười nói: “Không có gì, mẹ ngủ không cẩn thận bị dính bẩn.”
Diệc Nam mở to mắt lẳng lặng nhìn cô, đưa tay lấy khăn lông bên cạnh: “Con lau giúp mẹ.”
Giọng nói của anh khàn khàn, Hạ Miên tựa vào bả vai anh còn ngửi thấy mùi khói gắt mũi, cô nhác thấy một đống gạt tàn thuốc trong chậu hoa.
Hạ Miên không lập tức chất vấn anh, chỉ ngoan hiền dựa vào lồng ngực anh, chờ khi thân thể anh từ từ thư giãn mới nói: “Gần đây áp lực công việc rất lớn sao?”
Cằm Bạc Cận Yến đã mọc ra một lớp râu lún phún, cọ cọ vào cổ cô, nhìn thấy cô khẽ nhướng mắt hỏi dò: “Cũng tạm.”
Hạ Miên cau mày nhìn anh, Bạc Cận Yến đột ngột nói: “Ngày mai anh phải đi công tác.”
“Sao bây giờ mới nói?” Hạ Miên bỗng đứng dậy, chuẩn bị đi thu dọn hành lý cho anh, lại bị Bạc Cận Yến giữ tay ôm lại ngồi trên đùi, cánh môi anh nhẹ nhàng cợt nhả trên gương mặt trắng mịn của cô, hôn lên mỗi tấc da thịt ngưa ngứa.
“Không cần phải để ý, sẽ có người chuẩn bị.” Anh ôm chặt cô, cánh tay như sắt vòng lấy cô trước ngực, “Ở bên cạnh anh thêm chút nữa.”
Hạ Miên nhìn chăm chú vào anh, cười nói điềm nhiên: “Em và Diệc Nam ở nhà chờ anh.”
Đáy mắt Bạc Cận Yến có nụ cười, bưng lấy khuôn mặt nhỏ của cô hôn chăm chú, ngậm lấy cánh môi cô ra sức mút: “Em ở nhà đàng hoàng không được đi đâu.”
Vẻ mặt Hạ Miên phức tạp nhìn anh một cái, cuối cùng không nói gì.
Buổi tối Hạ Miên trằn trọc trở mình, trong đầu luôn hiện lên dấu bầm trên cổ. Cô càng ngày càng xác định đó là bị người ta bấu, hơn nữa sức còn… rất nặng.
Nhưng người có cơ hội làm chuyện này chỉ có một mình Bạc Cận Yến.
Hạ Miên nghĩ đến đây thì càng thêm phiền não, tiếng nói trầm ấm của người đàn ông ở phía sau đột ngột thì thầm bên tai cô một câu: “Đang suy nghĩ gì?”
Đầu ngón tay Hạ Miên run lên, từ từ trở mình đối mặt anh, anh thuận thế ôm cô vào lòng, kề sát sít sao, bàn tay to đặt bên hông cô ve vuốt dịu dàng: “Ngủ không được à?”
Diệc Nam còn ở bên cạnh ngủ say sưa, trong phòng chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng của con trai. Hạ Miên yên lặng một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhịn không hỏi, nói sang chuyện khác: “Khi nào anh về?”
Bạc Cận Yến không trả lời ngay, hơi dừng một chút: “Hai ngày.”
Anh nói xong bỗng trong tiếng nói mang theo nụ cười, dường như tâm trạng không tệ: “Còn chưa đi đã không nỡ rồi.”
Hạ Miên bị anh xoa nắn hai bầu ngực mềm, nhạy cảm run rẩy một chút, vội v