Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
hơn ba của con khi còn bé.”
Diệc Nam giống như ông cụ non chắp tay sau lưng, đứng nghiêng đầu trước mặt Bạc Tự Thừa, tò mò nhìn đồ Bạc Tự Thừa mang đến: “Ông nội, bên trong đều là cái gì vậy?”
Bạc Tự Thừa đem đồ chăm sóc sức khỏe đến để ở một bên: “Đây là ông nội mua cho mẹ, dùng bồi dưỡng thân thể.”
Diệc Nam chớp chớp lông mi nhỏ, bỗng nhiên thần thần bí bí hỏi: “Ông nội, không phải người khác tặng quà cho ông sao? Ông cũng sẽ tặng quà lấy lòng người khác à?”
Bạc Tự Thừa cười ha ha, gật đầu: “Đúng vậy, ông nội đang lấy lòng mẹ của con.”
Diệc Nam chu cái miệng nhỏ nhắn lên, nhiều chuyện ngồi xuống bên cạnh Bạc Tự Thừa: “Vậy ông nội người cũng không tìm đúng phương pháp, ông nhìn đồ ông mua xe, mẹ hoàn toàn chẳng dùng đến đâu, không nịnh nọt được rồi.”
Bạc Tự Thừa ngẩn người, quay đầu lại liếc nhìn đồ mình mua: “Mua không đúng à?”
“Đúng đấy.” Nhón tay út của Diệc Nam chỉ lên hình vẽ đồ chăm sóc sức khỏe, mày nhíu lại thật sâu: “Nhìn đi, dì này bụng lớn như vậy, mặc dù mẹ bắt đầu mập nhưng bụng không có lớn vậy đâu.”
Bạc Tự Thừa chỉ xem cậu trẻ con ngây thơ, cưng chiều vuốt cái đầu nhỏ của cậu, cười nói: “Qua hai tháng nữa, bụng mẹ cũng sẽ lớn như vậy.”
Diệc Nam kinh ngạc quay đầu nhìn quay đầu nhìn Bạc Tự Thừa, mắt đen láy mở thật lớn: “Ông nội cũng chuẩn bị trở thành ông nội mập sao? Ba nói mẹ mập, ba sẽ làm ba mập, cả nhà con cũng muốn trở nên cùng béo theo mẹ sao? Tại sao mọi người không thúc giục mẹ giảm cân đi.”
Lông mày Bạc Tự Thừa cũng cau lại, nghẹn họng nhìn trân trối hồi lâu mới bật cười nói: “Bởi vì mẹ phải sinh em bé, mẹ hấp thụ đầy đủ dinh dưỡng em bé mới có thể khỏe mạnh giống nhau.”
Diệc Nam vô cùng kinh ngạc, thật lâu mới không dám tin hỏi ngược lại Bạc Tự Thừa: “Ông nói mẹ phải sinh em, lúc nào vậy?”
Bạc Tự Thừa không biết quan hệ giữa Bạc Cận Yến, Hạ Miên và cậu nhóc có mối giấu diếm này. Tính cách Bạc Cận Yến là không thể nào nói với ông việc này, còn lại Hạ Miên đối với ông là tránh được thì tránh.
Cho nên từ đầu Bạc Tự Thừa cũng không có chú ý kinh ngạc trong mắt cậu nhóc, sửa sang lại cổ áo sơ mi cao bồi của Diệc Nam, nói hòa nhã: “Diệc Nam cũng sắp làm anh trai rồi, phải làm người lớn rồi.”
Diệc Nam nhìn chằm chằm Bạc Tự Thừa không lên tiếng.
Bạc Tự Thừa bị phản ứng của cậu khiến cho không hiểu ra sao cả, giơ tay lên quơ quơ ở trước mắt cậu: “Làm sao vậy cháu cưng?”
Bạc Cận Yến và Hạ Miên bị cậu nhóc đỏ ửng hốc mắt dọa sợ. Sắc mặt Hạ Miên xanh mét liếc nhìn Bạc Tự Thừa, trực tiếp đi về phía Diệc Nam, ngồi xổm ở trước mặt cậu nhóc nhìn kĩ cậu: “Tại sao khóc?”
Diệc Nam tủi thân chu cái miệng nhỏ nhắn lên, tức tối trách móc nói: “Đồ lừa gạt!”
Chân mày Hạ Miên cau lại, chỉ nghe Diệc Nam nói nghẹn ngào: “Ba mẹ vốn gạt con, cơn giận lúc trước của con vẫn còn chưa hết, bây giờ còn nói dối, con sẽ không để ý đến các người nữa!”
Hạ Miên luống cuống nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tính trẻ con tức tối, nhất thời sửng sốt không biết nên giải thích thế nào. Bạc Cận Yến ở sau lưng cô, cố gắng giảm bớt không khí: “Diệc Nam–”
Diệc Nam tức giận chạy về phía phòng ngủ, vừa chạy đến cửa ấm ức quay đầu lại: “Ba tiếng nữa con sẽ không để ý đến các người, đừng tới gõ cửa!”
Ba người đều sửng sốt tại chỗ, không biết nên cười hay là nên nghiêm chỉnh phối hợp với cậu nhóc. Diệc Nam bấm chốt cửa nhốt mình trong phòng, ngoài phòng nhất thời yên tĩnh im ắng.
Bạc Tự Thừa yên lặng, trong chốc lát mới mở miệng: “Ba không biết….” Ông thật giống như vừa có lòng tốt làm hỏng việc.
Hạ Miên rũ mắt không nói gì, giọng nói Bạc Cận Yến thong thả trấn an: “Không có chuyện gì, sớm muộn gì nó sẽ biết.”
Bạc Tự Thừa tràn ngập khao khát liếc nhìn Hạ Miên. Hạ Miên cũng không phải không biết Bạc Tự Thừa đang bù đắp cho mình, chỉ là chuyện này không phải nói tiếp nhận là có thể tiếp nhận. Huống chi cái từ “Ba” này thật sự không sao có thể nghĩ đến trong đầu cô.
Hạ Miên lấy cớ quá mệt đi vào phòng ngủ trưa, Bạc Tự Thừa lại hỏi chút ít tình hình của Hạ Miên, cuối cùng mất mát bỏ đi. Mỗi lần ông tới tâm tình Bạc Cận Yến cũng phức tạp dị thường. Chuyện Hạ Miên kháng cự Bạc Tự Thừa là hợp tình hợp lý. Cô có thể tha thứ cho mình, anh đã rất cảm kích, muốn khuyên giải mấy câu nữa cũng cảm thấy rằng quá phận.
Diệc Nam giận dỗi náo loạn chừng mấy ngày, Hạ Miên và Bạc Cận Yến mất không ít tâm tư mới khiến cho tâm tình cậu nhóc hơi chuyển biến tốt đẹp một chút. Diệc Nam nghiêm túc tuyên bố với hai người: “Con đã suy nghĩ rõ ràng, nếu ba mẹ chỉ thích em cũng không sao, dù sao con còn ba Mạc Bắc nữa! Nhất định ba Mạc Bắc chỉ thích con sẽ không thích em!”
Sắc mặt Bạc Cận Yến khó coi nhìn chằm chằm con trai, ghen tức trong lòng vụt lên: “Sau này ba Mạc Bắc cũng sẽ kết hôn.”
Hạ Miên len lén véo Bạc Cận Yến một cái, Diệc Nam thất vọng lắc đầu: “Con muốn gọi điện thoại cho ba Mạc Bắc!”
Từ trước đến giờ Mạc Bắc cũng thương cậu nhóc, hai người không nghe rõ anh đang nói cái gì đầu kia điện thoại, nhưng cảm x