Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
hấy Bạc Cận Yến với vẻ phong trần mệt mỏi, hình như trên mặt anh nhiễm sương lạnh, áo khoác màu đen trên người hơi xốc xếch, lúc ánh mắt nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cười sâu xa thì trên mặt hơi đổi.
Người đàn ông nhướng chân mày rậm nói chế giễu về phía Bạc Cận Yến: “Đã đến trễ bỏ mất một trò hay.”
Sắc mặt Bạc Cận Yến khó coi cực kỳ, cũng không đáp trả lại lời chế nhạo của người đàn ông, mà là đi thẳng đến bên cạnh Hạ Miên xem xét một lượt: “Không có gì chứ?”
Tâm trạng Hạ Miên phức tạp, nhìn anh kinh ngạc: “Không phải anh… đi công tác đến thành phố S sao?” Chỉ hơn ba tiếng thôi, dù anh có tạm thời bay về cũng không thể nhanh như vậy.
Bạc Cận Yến làm như không ngờ đến cô sẽ hỏi như thế, gương mặt anh tuấn có vẻ khốn cùng ngắn ngủi, nhưng nhanh chóng nói hờ hững: “Tạm thời hủy bỏ.”
Cả hai đều biết rõ ràng đương nhiên điều này là dối trá.
Hạ Miên không hề hỏi đến, Bạc Cận Yến cũng không giải thích dư thừa.
Cũng là người đàn ông bên cạnh xem cuộc vui búng điếu thuốc trong tay đi, bỗng nói với Bạc Cận Yến: “Không đuổi kịp không cần gấp, tôi đã quay lại, về nhà cậu có thể từ từ xem. Tin tưởng cậu rất muốn biết tâm ý của em dâu đối với mình, đối với bệnh của cậu…”
Sắc mặt Bạc Cận Yến bất ngờ nhướng mắt: “Bạch Thầm”
Hạ Miên cảm giác được Mạc Bắc bên cạnh cũng đột ngột hơi giật mình, cô hoài nghi nhìn về phía Mạc Bắc, Mạc Bắc hơi mất tự nhiên chuyển ánh mắt đi.
“Chờ anh một chút.” Bạc Cận Yến ôm siết lấy Hạ Miên, rồi cất chân đi về phía Bạch Thầm.
Đầu óc Hạ Miên càng ngày càng rối loạn, chăm chú nhìn bóng lưng của Bạc Cận Yến, bỗng có một cảm giác không ổn xa lạ, tại sao có ảo giác càng ngày càng không hiểu người đàn ông này, hơn nữa dường như anh còn có rất nhiều chuyện gạt mình.
Mạc Bắc ở bên cạnh trầm mặc thật lâu, bỗng nói với Hạ Miên: “Chuyện này chắc không có liên quan đến cậu ta, Bạch Thầm là anh trai của Bạch Tiểu Lê.”
Hạ Miên nghe thấy ánh mắt vẫn ngơ ngác như cũ, Mạc Bắc giật mình: “Bạch Tiểu Lê chính là… một cô gái trong tòa soạn bọn anh.”
Mạc Bắc không nói thêm gì nữa, nhưng Hạ Miên đoán được hàm nghĩa anh giấu diếm sau câu nói, có lẽ là Bạch Tiểu Lê thích Mạc Bắc, Bạch Thầm chỉ muốn khảo nghiệm anh sao?
Nói như vậy là không có liên quan đến Bạc Cận Yến à? Nhưng mà Hạ Miên vẫn không thoải mái như cũ.
Dường như quan hệ của Bạch Thầm và Bạc Cận Yến rất tốt, hai người nói rất lâu, Bạc Cận Yến đưa lưng về phía Hạ Miên, cô không thấy được vẻ mặt của anh, lại có thể đoán được từ nụ cười trên gương mặt của Bạch Thầm là quan hệ của hai người rất thân.
Nhưng mới vừa rồi Bạc Cận Yến vội cắt ngang Bạch Thầm như vậy.
Lần trước Bạc Cận Yến cũng đột ngột cắt ngang lời của Thiệu Khâm, lần này Bạch Thầm cũng vậy.
Hạ Miên không rõ cuối cùng Bạc Cận Yến giấu diếm mình cái gì? Hai người đã kết hôn, không phải là nên cư xử thẳng thắn sao? Gia đình mỏng manh của bọn họ cần rất nhiều niềm tin và kiên trì…
Bạch Thầm liếc nhìn Hạ Miên đứng ngẩn người cách đó không xa, ánh mắt nhìn Bạc Cận Yến phức tạp: “Chính là cô gái này khiến cho năm năm trước cậu biến thành như vậy à?”
Bạc Cận Yến nhếch môi mỏng, hỏi ngược lại: “Cậu chưa nói chuyện không nên nói chứ?”
Bạch Thầm trợn trừng lườm anh một cái mất hình tượng: “Cậu vẫn cứ quan tâm cô ta như thế?”
Ánh mắt Bạc Cận Yến dịu dàng nhìn Hạ Miên, nhưng lúc nhìn về phía Bạch Thầm lại mang theo vài phần chế giễu hiếm có: “Cố chấp của tôi vẫn kém hơn của cậu một chút xíu, cậu còn mưu tính với cả người nhà cậu nữa kìa.”
Trên mặt Bạch Thầm lộ ra vài phần bối rối, gương mặt lạnh lùng vẫn rét lạnh như cũ, nhưng đáy mắt lại ấm áp hiếm có: “Người ông đây thích thì đừng ai nghĩ đến.”
Bạc Cận Yến xoa mi tâm, lắc đầu bất đắc dĩ: “Đừng ép người khác, cậu còn có chuyện rách nát chưa giải quyết được kia.”
Bạch Thầm thu lại thần sắc, gương mặt hơi nghiêm trang, nhìn Bạc Cận Yến lại có vài phần luyến tiếc: “Cậu không giống vậy à? Mới vừa rồi là từ đâu đến?”
Bạc Cận Yến rủ mắt không nói, Bạch Thầm lắc đầu: “Thôi, đã sớm biết cậu là kẻ điên rồi.”
Bạc Cận Yến không giải thích với Hạ Miên sao anh lại có mặt tại hiện trường, cũng không giải thích vì sao nói dối gạt cô là đi công tác. Hai người đi đón Diệc Nam về nhà, cậu nhóc thấy ba bỗng thần kỳ xuất hiện, thể hiện rõ vẻ kinh ngạc và vui mừng: “Ba, ba là siêu nhân sao? Nhanh như vậy đã bay về rồi.”
Bạc Cận Yến yêu chiều ôm Diệc Nam vào lòng, khóe miệng mang nụ cười: “Ba sẽ xuất hiện lúc mẹ cần nhất.”
Hạ Miên ngồi bên cạnh nhìn hai người trước sau vẫn im miệng không nói.
Diệc Nam lại thân mật với Mạc Bắc một hồi, Bạc Cận Yến nhìn Hạ Miên không yên lòng, đi đến nắm chặt lấy tay cô: “Em mang thai đừng suy nghĩ lung tung.”
Hạ Miên cảm giác mình có nghi vấn đầy bụng cần anh trả lời, nhưng khi nhìn đôi mắt anh thành khẩn lại không thể hỏi ra được. Người này rõ ràng vẫn là người đàn ông cô biết mười mấy năm kia mà.
Bạc Cận Yến thản nhiên nhìn lại cô, bàn tay to lớn dịu dàng vuốt ve vùng bụng bằng phẳng của cô, lại nở nụ cười đơn thuần như trẻ con: “Con yêu, nh