Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2513 lượt.
“Cha, mẹ! Là con có lỗi với hai người, về sau lại còn làm cho hai người phải lúng túng khó xử trước mặt họ hàng thân thích. Con thực sự xin lỗi.”
Ông Hạ nói: “Làm sao mà phải quản xem người khác nghĩ như thế nào, chẳng lẽ vì thể diện mà khiến cho con gái của cha phải chịu khổ cả đời sao? Con không nên suy nghĩ nhiều, cha và mẹ của con cái gì cũng không để ý, chỉ cần con suy nghĩ thông suốt là tốt rồi, trăm ngàn lần không cần chịu ấm ức ở trong lòng, muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Tim Hạ Chân Ngọc giống như bị cắt một đao, cô có thể tưởng tượng được thái độ này đó của những người họ hàng thân thích khi họ biết được cô ly hôn. Lúc trước khi thấy cô kết hôn với một người là nhân viên công vụ của chính phủ, cũng xem như là tìm được một phiếu cơm dài hạn, bọn họ đã ghen tị thì nhiều mà thật lòng chúc mừng thì ít. Đặc biệt là dì của cô, đã nhiều lần nói bóng nói gió rằng, nếu không nhờ gia đình bà ta mở miệng giúp đỡ cô an bài công việc, thì cô như thế nào cũng không có khả năng gả cho một đám tốt như vậy được.
Bây giờ cô ly hôn, lại còn là lý do như vậy, bọn họ nhất định là sẽ đến chế giễu, đến lúc đó cha mẹ cô sẽ phải chịu đựng bao nhiêu lúng túng khó xử cùng chê cười, còn bản thân cô lại bất lực không làm gì được.
Vất vả lắm nỗi buồn phiền mới được xoa dịu đi một chút, bà Hạ hỏi: “Mấy ngày nay ly hôn xong con đã ở đâu vậy? Con đúng là một đứa bé ngốc, ly hôn xong rồi vì sao vẫn còn không lập tức nói cho cha mẹ biết, làm sao mà đến giờ con mới chịu về nhà hả?”
Hạ Chân Ngọc khóc nhiều quá nên giọng nói cũng có chút thay đổi: “Con ở nhà của Cao Mai Lệ, nhà của cô ấy phòng ốc rộng rãi, con ở đó cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày của cô ấy.”
Bà Hạ còn nói thêm: “Haizz, Cao Mai Lệ là đứa bé ngoan, lại có thể giúp đỡ con nhiều như vậy. Hiện tại cha mẹ cũng đã biết rõ rồi, con không cần phải ở lại nhà người ta nữa, quấy rầy cuộc sống của người ta cũng không tốt, con mau chóng dọn dẹp đồ đạc này nọ, ngày mai liền chuyển về nhà ở đi.”
Hạ Chân Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói: “Mẹ, chủ nhật con sẽ chuyển về nhà.”
Bà Hạ nghe xong cũng không nói thêm lời nào nữa, dù sao cũng đã thứ Tư rồi, không còn đến mấy ngày nữa là đến chủ nhật, sau đó bà còn muốn Hạ Chân Ngọc mời Cao Mai Lệ tới nhà ăn cơm để cảm ơn người ta.
Hạ Chân Ngọc đồng ý, mặc dù vẫn còn cảm thấy rất khó chịu và buồn phiền, nhưng rốt cục cũng đã đem chuyện này nói ra, xem như hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi. Hiện tại điều cô cần quan tâm nhất chính là làm như thế nào để khiến cho Chu Cẩn Vũ đồng ý cho cô chuyển từ Nhã Phong trở về nhà cha mẹ.
Hạ Chân Ngọc thực sự quyết tâm muốn chuyển về, nếu không chuyển về nhà, chuyện của cô và Chu Cẩn Vũ nhất định là không giấu diếm được, cô cũng không thể lại khiến cho cha mẹ cô chịu thêm một lần đả kích nữa.
Hạ Chân Ngọc ở lại nhà cha mẹ ăn cơm tối xong mới đón xe quay về Nhã Phong, vừa mới mở cửa liền nhìn thấy một đôi giày nam liền biết là Chu Cẩn Vũ đã trở lại. Khóa cửa cẩn thận cô đi vào phòng khách thì thấy Chu Cẩn Vũ đang gọi điện thoại.
Hạ Chân Ngọc cũng không lên tiếng, chỉ ngồi xuống bên cạnh anh ở trên ghế sô pha, yên lặng chờ Chu Cẩn Vũ nói xong điện thoại.
Chu Cẩn Vũ vừa nghe điện thoại vừa quay sang bên cạnh, nhìn thấy đôi mắt Hạ Chân Ngọc sưng lên như quả hạnh đào, anh liền nói một câu “Trước tiên cứ như vậy đã” rồi cụp máy. Sau đó đưa tay ôm Hạ Chân Ngọc vào lòng nhẹ giọng hỏi: “Đây là làm sao vậy? Đã nói chuyện ly hôn với cha mẹ em rồi?”
Hạ Chân Ngọc gật gật đầu, Chu Cẩn Vũ thở dài: “Sớm muộn gì cũng phải trải qua cửa ải khó khăn này, nói xong, khóc một trận cho thỏa thích tâm trạng cũng sẽ tốt hơn rất nhiều. Cha mẹ em bọn họ không có chuyện gì chứ?”
Hạ Chân Ngọc thấp giọng nói: “Không có gì, chỉ có điều là cũng khóc theo em một trận. Mặc dù rất tức giận khi biết được lý do kia, nhưng mà cũng không có cách nào khác, chẳng qua là thật sự rất buồn và đau lòng.”
Chu Cẩn Vũ vuốt ve mái tóc Hạ Chân Ngọc, nói: “Một thời gian nữa thì sẽ tốt hơn thôi, hiện tại nhất định là chịu áp lực rất lớn, ngày thường em cũng nên trở về nhà nhiều hơn một chút để hỏi thăm cha mẹ, chỉ cần em không có việc gì, bọn họ cũng sẽ thấy yên tâm hơn.”
Hạ Chân Ngọc nghe xong những lời này thì im lặng một chút, sau đó chậm rãi từ trong lồng ngực của Chu Cẩn Vũ ngẩng đầu lên, nhìn Chu Cẩn Vũ thật lâu rồi kiên định nói: “Hai ngày nữa em muốn chuyển về nhà cha mẹ ở.”
Chu Cẩn Vũ cúi đầu nhìn Hạ Chân Ngọc, mỉm cười hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hạ Chân Ngọc trừng mắt nhìn anh, hỏi: “Cái gì sau đó?”
Chu Cẩn Vũ tiếp tục cười nói: “Anh hỏi em sau khi chuyển về nhà thì thế nào? Có phải hay không cũng đem căn nhà này bán đi?”
Hạ Chân Ngọc hít sâu một hơi nói: “Em không có suy nghĩ như thế.” Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Hạ Chân Ngọc thầm nghĩ, ngay cả sau khi có cùng anh hoàn toàn cắt đứt quan hệ, căn nhà này tương lai cô không thể ở lại được, cũng không thể để cho cha mẹ biết, vì vậy nếu để không thì cũng quá lãng ph