Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2509 lượt.
chỉ có đi theo con đường chính trị, mà còn cả làm kinh doanh.”
Hạ Chân Ngọc không hề quan tâm, những chuyện này không liên quan gì đến cô. Sau đó cô lại thảo luận với Chu Cẩn Vũ về việc mấy ngày tới chuyển nhà thì sẽ sắp đặt như thế nào, Chu Cẩn Vũ chỉ bảo cô không cần quan tâm, anh sẽ xem xét và lo liệu, sau đó lại nói với Hạ Chân Ngọc: “Anh nói tôn trọng em không phải là nói đùa, bởi vì tôn trọng em, không muốn em phải khó chịu trong lòng, cho nên anh đã bỏ qua cho Lý Nguy rồi.”
Hạ Chân Ngọc hỏi: “Hiện tại hắn ta thế nào rồi hả?”
Chu Cẩn Vũ nói: “Chuyện này đã được lắng lại, chỉ có điều là không thể tiếp tục ở lại trong đội thanh tra, đã bị điều xuống đồn công an rồi.”
Hạ Chân Ngọc nghĩ, lúc trước Lý Nguy hại Trâu Chí Toàn bị điều đi xuống đồn công an, kết quả hiện tại bản thân hắn cũng phải nhận điều này, thực sự là thế sự khó lường. Bất quá Chu Cẩn Vũ đã không xuống tay dồn Lý Nguy vào chỗ chết, điều này khiến cô thực sự cảm kích, dù sao cô cũng không muốn đẩy hắn ta tới bước đường cùng.
Ngày hôm sau khi Chu Cẩn Vũ đi làm, Hạ Chân Ngọc cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc, cái gì nên đóng gói thì đóng gói, cái gì nên vứt bỏ thì vứt bỏ. Cô thu dọn suốt một ngày, quần áo thật đúng là không ít, cô phải đóng thành mấy thùng lớn, còn những đồ vật khác Hạ Chân Ngọc cũng không định mang đi theo.
Thứ bảy, Hạ Chân Ngọc hẹn Cao Mai Lệ đi mua quần áo với mình. Nhìn Hạ Chân Ngọc quẹt thẻ, Cao Mai Lệ cực kỳ hâm mộ, nói: “Chân Ngọc, dáng vẻ cậu cầm thẻ quẹt thật là đẹp mắt.”
Hạ Chân Ngọc nói: “Nếu đã bảo mình mua thì mình liền mua, nếu mình thay người ta tiết kiệt tiền, người ta còn không cao hứng ấy chứ!”
Cao Mai Lệ đẩy đẩy Hạ Chân Ngọc, tức giận nói: “Cậu ít ở chỗ này được tiện nghi lại còn khoe mẽ đi, Chu Cẩn Vũ đối với cậu cũng được xem là có một tình cảm nhất định nào đó, giúp cậu đi kiện, tìm luật sư cho cậu, nếu không cậu có thể thoát khỏi Lý Nguy và gia đình hắn ta sao? Kết quả là cậu lại dùng xong vứt bỏ, nhanh như vậy đã tính quăng anh ta đi rồi.”
Hạ Chân Ngọc thở dài nói: “Mình thực sự rất cảm ơn anh ấy, bất luận lúc trước như thế nào, mình đối với Lý Nguy cũng còn ấp ủ một chút tình cảm ngây thơ khờ khạo, thực sự là rất ngu ngốc. Nhưng hiện tại mình càng không thể để cho mình tiếp tục trầm luân thêm được nữa, không bằng sớm dứt ra.”
Mua xong quần áo hai người đi lên quán café ở trên lầu để nghỉ chân, đặt đống đồ mới mua xuống ghế ngồi, Cao Mai Lệ lại hỏi: “Chân Ngọc, cậu đối với Chu Cẩn Vũ thực sự một chút tình cảm cũng không có sao?”
Hạ Chân Ngọc cúi đầu nhìn mặt bàn, suy nghĩ trong chốc lát mới nói: “Mặc dù mình đã từng kết hôn, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có một người đàn ông là anh ấy, nếu anh ấy rất xấu, rất già, có lẽ mình sẽ chán ghét muốn chết. Nhưng mà Mai Lệ, công bằng mà nói, làm phụ nữ có mấy người có thể được một người đàn ông như Chu Cẩn Vũ đối xử thật lòng. Đặc biệt là anh ấy đối xử với mình rất tốt, giống như trước kia cậu đã từng nói, mình đúng là chiếm tiện nghi mà.”
Cao Mai Lệ nhìn vẻ mặt Hạ Chân Ngọc có chút cô đơn, biết cô không phải là không động tâm, mà là luôn khắc chế chính mình, không để cho mình động tâm, sau đó cố gắng hết sức rời xa Chu Cẩn Vũ, như vậy mới có thể tránh được thương tâm và tuyệt vọng. Thời gian qua Chân Ngọc đều là thà rằng buông tha cũng sẽ không làm cho mình vì một người đàn ông mà bị thương thêm nữa, loại tính cách này được coi là ích kỷ, nhưng mà không sai, dù sao đối với một người như Chu Cẩn Vũ thì có thể hy vọng xa rời cái gì chứ.
Hai người ngồi trầm mặc một lát lại bắt đầu tán gẫu những chuyện xung quanh, tận đến lúc chiều muộn hai người mới chia tay nhau ở cửa trung tâm thương mại.
Hạ Chân Ngọc trở về Nhã Phong, cô đem quần áo mới mua xếp vào thùng đồ, sau đó đem tất cả đồ đạc để vào gần cửa, như vậy ngày mai lúc chuyển đi cũng khá là thuận tiện.
Chu Cẩn Vũ trở về thực sự trễ, trên người mang theo chút chút mùi rượu. Hạ Chân Ngọc giúp anh cởi quần áo, lại lấy chiếc khăn ấm cho anh lau mặt, cô còn đi pha một ly nước mật ong đặt lên bàn trà cho anh.
Chu Cẩn Vũ tựa vào trên ghế sô pha, cười nói: “Em làm sao vậy, đột nhiên lại trở nên dịu dàng như thế?”
Hạ Chân Ngọc cũng ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chu Cẩn Vũ, trong khoảng thời gian vừa qua, em thực sự cảm ơn anh, anh đã giúp đỡ em rất nhiều, hơn nữa em cũng không ít lần nổi cáu với anh, khiến cho một người lãnh đạo lớn như anh phải chịu tính khí của em, thực sự em rất xin lỗi.”
Chu Cẩn Vũ nghe xong cười cười, nói: “Chân Ngọc, đến bây giờ em vẫn còn khách khí với anh như vậy sao? Cho dù em có gây thêm nhiều phiền toái hơn nữa, anh cũng muốn chịu trách nhiệm, lúc trước là do thái độ của anh không rõ ràng nên đã đẩy em đến bước này. Anh chưa từng coi em là một người phụ nữ chơi bời để mà đối đãi. Mấy tháng này kỳ thực anh cũng rất vui vẻ, anh biết em nóng lòng muốn rời đi, nói cho cùng là do anh đã không suy xét đến tình cảnh của em, cho nên đừng trách anh, được chứ?”
Đôi mắt Hạ Chân Ngọc có chút hồng hồng, cố nén nước mắt, cô nói: “Vâng, em cũng không đổ