Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2474 lượt.
t cái tăm bông bắt đầu bôi thuốc tiêu độc toàn thân, phía sau lưng không bôi được cô đem nước thuốc vẩy thẳng lên lưng, sau đó cô ngồi ở trên giường đợi cho nước thuốc khô rồi mặc lại quần áo vào, nước thuốc hơi lành lạnh làm cho cô cảm thấy rất ngứa nhưng lại không dám gãi.
Trước khi đi ngủ Hạ Chân Ngọc lại uống mấy viên thuốc chống viêm. Một đêm trôi qua, cuối cùng cơn sốt của Hạ Chân Ngọc cũng được đẩy lùi, nhưng cô quả thực đúng là không may vì đã bị cảm nặng, bệnh tình kéo tới làm cô thấy mệt mỏi, đầu óc choáng váng kinh khủng.
Hạ Chân Ngọc sợ rằng nếu hôm nay mình tiếp tục đi làm, người khác cũng sẽ xa lánh vì nghi ngờ các nốt ban đỏ của cô dễ bị lấy nhiễm, nên chỉ có thể gọi điện thoại xin phép nghỉ ốm. Ngô Ngọc Vinh rất vui vẻ và sảng khoái bảo cô nghỉ ngơi cho tốt, chị ta sẽ báo lại với Dư chủ nhiệm hộ cô, giọng điệu của chị ta rất thoải mái.
Hạ Chân Ngọc nói với cha mẹ cô là cô xin nghỉ ốm, bà Hạ vừa nghe thấy Hạ Chân Ngọc bị bệnh liền nôn nóng, nhất định bắt Hạ Chân Ngọc đi tới bệnh viện. Hạ Chân Ngọc sợ nhất là tiêm, cô thà cứ gắng gượng uống thuốc như thế này còn hơn chứ cũng không chịu đi đến bệnh viện. Vì thế cô bị mẹ mình cằn nhằn không ngừng suốt hai ngày, cô thầm nghĩ rằng biết vậy đi làm còn tốt hơn.
Hạ Chân Ngọc nghĩ có lẽ cô nên đi đến Nhã Phong nghỉ ngơi mấy ngày cho thanh tĩnh, quan trọng nhất chính là bởi hai ngày vừa qua bệnh tình của cô không thuyên giảm, các nốt ban đỏ càng ngày càng thêm nghiêm trọng, trên đùi cũng đã bắt đầu nổi lên, nếu bây giờ mà để cho mẹ cô phát hiện ra, đoán chừng mẹ cô sẽ trực tiếp gọi đến 120.
Hơn nữa Hạ Chân Ngọc cho rằng đơn thuốc của vị bác sỹ ở bệnh viện kia kê không có hiệu quả gì, cô dự định đổi sang một bệnh viện khác để khám lại, vì thế cô nói với cha mẹ mình bằng giọng khàn đặc: “Cha, mẹ, con nhận được điện thoại, ngày mai ở ngân hàng có chương trình tập huấn dành cho nhân viên mới, khả năng là phải đi một tuần, nơi tập huấn là ở ngoại ô thành phố.”
Bà Hạ lo lắng nói: “Con đã bị bệnh thành cái dạng này còn có thể đi không? Nếu không thì con hãy xin phép lãnh đạo của con, để đến lần sau rồi sẽ đi.”
Hạ Chân Ngọc nói: “Mẹ, đợt tập huấn này sao có thể vì một mình con mà mở lại một lần nữa chứ. Hơn nữa, nói là tập huấn nhưng kỳ thật chính là đi chơi, con ở chỗ đó sẽ nghỉ ngơi thật tốt, thuốc con cũng mang theo mà, nhất định con sẽ uống đúng giờ, mẹ cứ yên tâm đi.”
Bà Hạ càm ràm gần như cả một buổi tối mới đồng ý cho Hạ Chân Ngọc đi tham gia tập huấn, cuối cùng Hạ Chân Ngọc cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Ngày hôm sau mới sáng sớm cô đã sắp xếp quần áo và thuốc vào trong túi hành lý, cô còn ăn mặc thật kín rồi mới đi đến Nhã Phong. Cô định bụng lẳng lặng ở một mình trong mấy ngày này cho yên tĩnh, nếu ngày mai vẫn không có chuyển biến tốt thì sẽ đi tới bệnh viện khác. Chẳng qua là trận cảm cúm này càng ngày càng bị nặng hơn, cơ thể đau nhức khó chịu như muốn đòi mạng, cả ngày cô chỉ muốn nằm ở trên giường ngủ mê man.
Qua tết Nguyên đán không đến vài ngày Chu Cẩn Vũ đã được bổ nhiệm làm quyền thị trưởng, hơn nữa Đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc và Vụ Tổ chức đã tiến hành triển khai công tác đề cử và tuyển cử, việc anh chính thức được trúng tuyển căn bản là không có vấn đề gì.
Mấy ngày nay anh phải ra ngoài xã giao cũng tương đối nhiều, có một số lời mời rượu là không thể không uống, đặc biệt buổi xã giao ngày hôm nay toàn là các vị lãnh đạo trong tỉnh, dù thế nào thì Chu Cẩn Vũ cũng phải để cho mọi người tận hứng, vì vậy anh đã uống vào không ít rượu. Có thể nói là tửu lượng của Chu Cẩn Vũ rất cao, nhưng mà rượu ngày hôm nay anh uống là rượu mạnh, thế nên khi buổi tiệc kết thúc đầu anh vẫn còn có chút choáng váng.
Thư ký Đỗ đi cùng người tài xế để đưa Chu Cẩn Vũ về nhà, Lưu Tân Kiệt cũng lại nhất định muốn đi cùng một xe với mọi người, nói là trước tiên đưa Chu thị trưởng về nhà, sau đó lại nhờ người tài xế đưa cô về.
Thư ký Đỗ cười ôn hòa, không có cự tuyệt lời đề nghị của Lưu Tân Kiệt, anh ta đang suy nghĩ xem nên đưa Chu Cẩn Vũ trở về nhà nào, anh ta thực sự không biết mối quan hệ giữa Chu Cẩn Vũ và Hạ Chân Ngọc bây giờ là như thế nào. Suy nghĩ một lúc cuối cùng quyết định đưa Chu Cẩn Vũ về Nhã Phong, bởi nếu muốn đưa Chu Cẩn Vũ về Green Lake thì anh sẽ phải xuống xe trước vì nhà anh ta nằm ở trên đoạn đường đó, như vậy trên xe chỉ còn lại Chu Cẩn Vũ và Lưu Tân Kiệt, đến lúc đó còn khó khăn hơn để giải quyết hơn.
Còn đưa về Nhã Phong, nếu may mắn là Hạ Chân Ngọc đang ở đó thì vấn đề sẽ trực tiếp được giải quyết, nếu Hạ Chân Ngọc không ở đó, thì anh ta cũng có thể bố trí ổn thỏa cho Chu Cẩn Vũ trước sau đó đưa Lưu Tân Kiệt về nhà, như vậy tránh khỏi xảy ra chuyện gì.
Quyết định xong anh ta liền bảo với người tài xế là đi đến Nhã Phong, Lưu Tân Kiệt nghe thấy địa chỉ này thì có chút nghi hoặc quay sang nhìn thư ký Đỗ. Thư ký Đỗ thấy vậy cười nói: “Bình thường Chu thị trưởng đều ở tại Nhã Phong, thỉnh thoảng mới quay về Green Lake, cô ít tiếp xúc nên không biết đó thôi.”
Lưu Tân Kiệt gật gật đầu tỏ ý đã biế