Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hơn Cả Hôn Nhân

Hơn Cả Hôn Nhân

Tác giả: Thần Vụ Quang

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1342470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.

ời gì để nói, nhưng hiện tại những biểu hiện này của anh chỉ làm cho em cảm thấy ghê tởm, anh dám làm mà lại không dám nhận!”
Giọng nói của Chu Cẩn Vũ cũng lớn hơn rất nhiều, anh nói: “Anh đã làm cái gì rồi hả? Chu Cẩn Vũ anh nếu thật sự muốn làm cái gì lại còn phải lén lút sao? Em cũng không khỏi quá coi thường anh rồi. Hạ Chân Ngọc, rốt cuộc em muốn ầm ĩ đến mức nào nữa đây, em nói rõ ra đi.”
Giọng nói của Hạ Chân Ngọc có chút run run, cô nói: “Xem ra vẫn là em không biết điều rồi nhỉ? Đúng vậy, Chu đại thị trưởng như anh nếu muốn tìm một người phụ nữ thì đâu cần phải cố kỵ điều gì chứ, cũng không cần phải né tránh hay giải thích, là do bản thân em đã quá đề cao mình, em sai rồi! Còn bây giờ, anh có thể bỏ cánh tay của anh ra để cho em rời đi được không?”
Chu Cẩn Vũ tức giận đến mức cắn chặt răng, hôm nay cô ấy bị làm sao vậy? Cô ấy cũng không thèm quan tâm xem ở đây còn có thư ký Đỗ và Lưu Tân Kiệt, vừa mới gặp mình mà đã gây lộn rồi. Anh biết rõ tính tình của Hạ Chân Ngọc, bình thường cô rất dịu dàng ít nói, nhưng một khi đã náo loạn lên thì thật không kém bao nhiêu so với một tên du côn.
Vì thế anh kìm nén cơn tức giận, dịu giọng nói: “Chân Ngọc, chúng ta đừng cãi nhau nữa có được không, những lời khó nghe em cũng đã nói ra hết rồi, hơn nữa, ở đây còn có cả người ngoài, chẳng lẽ em vẫn còn chưa hết giận?”
Hạ Chân Ngọc hoàn toàn không nghe, cô giận dữ nhìn Chu Cẩn Vũ và hét lên: “Anh đừng tiếp tục giở trò hề ấy ra với em! Chu Cẩn Vũ, tốt nhất hôm nay anh và em nên làm rõ một chuyện, Hạ Chân Ngọc em và anh là hoàn toàn kết thúc rồi! Từ giây phút này trở đi, cả đời này chúng ta không bao giờ qua lại với nhau nữa, anh đừng có giả bộ nghe không hiểu. Ở đây còn có hai nhân chứng sống, anh nghe không hiểu thì hãy bảo thư ký của anh giải thích cho, còn nếu không anh bảo cô em gái nhỏ phong lưu của anh nói tường tận tỉ mỉ cho, được chứ!”
Lưu Tân Kiệt lắp bắp kinh hãi, người phụ nữ này làm sao mà biết được Chu Cẩn Vũ đã trêu ghẹo mình và nói những lời như thế (nếu không nhớ mọi người có thể xem lại tập 40 nha), chẳng nhẽ ngày đó đã có người nghe được và nói lại với Hạ Chân Ngọc? Đặc biệt khi nhìn thấy thái độ của Chu Cẩn Vũ đối với Hạ Chân Ngọc là cực kỳ khoan dung, Lưu Tân Kiệt liền có chút không nắm chắc về những điều mình suy nghĩ lúc trước.
Khi Chu Cẩn Vũ nghe Hạ Chân Ngọc hét lên với mình hai từ ‘kết thúc’ tay anh cũng có chút run lên vì tức giận, anh hít thật sâu một hơi nói: “Được, chia tay đi! Là do anh đã nuông chiều em quá mức, mới để cho em không biết lớn nhỏ với anh như vậy, còn có điều gì muốn nói thì hãy nói hết ra với nhau đi!”
Hạ Chân Ngọc lại đột nhiên bình tĩnh nói: “Không có.” Sau đó cô nhanh chóng đi vào phòng ngủ. Tiếp theo Chu Cẩn Vũ liền nghe thấy bên trong có tiếng động, một lát sau anh thấy Hạ Chân Ngọc đi ra, quần áo cũng đã thay sang bộ khác rồi, cô mặc một bộ quần áo che kín mít toàn thân, trên tay cầm theo một túi hành lý nhỏ. Cô trực tiếp đi lướt qua người anh, đem chìa khóa nhà và thẻ ngân hàng đặt ở trên bàn trà, cô lạnh nhạt nói: “Chìa khóa nhà và thẻ ngân hàng em trả lại cho anh, chúng ta từ nay về sau không còn thiếu nợ gì nhau.”
Nói xong cô cực kỳ ung dung đi về phía cửa chính, thay giầy xong liền chuẩn bị mở cửa rời đi.
Hiện tại Chu Cẩn Vũ cảm thấy trái tim mình không ngừng co rút đau đớn. Mẹ kiếp! Cô nhóc hư đốn này thật giỏi nha, cô thực định làm như những gì cô nói sao, cầm lên được thì cũng buông xuống được.
Nhìn Hạ Chân Ngọc đổi xong giầy đang muốn mở cửa đi ra, rốt cuộc anh không nhịn được mà chạy tới ôm cô: “Chân Ngọc, anh sai rồi! Còn em nữa, làm sao em có thể nói rời đi là rời đi luôn vậy? Bảo bối ngoan, đừng nóng giận, em vốn đang bị ốm, tại sao anh còn có thể ức hiếp em được chứ? Là anh không tốt, anh cam đoan ngay ngày mai anh sẽ điều Lưu Tân Kiệt đi thật xa, nếu lại có lần sau em muốn phạt anh như thế nào cũng đều được! Đã trễ thế này rồi, nếu như em thực sự đi ra ngoài một mình, anh sẽ lo lắng đến chết mất!”
Nói xong anh liền đoạt lấy túi hành lý trong tay Hạ Chân Ngọc, rồi kéo tay cô quay trở lại phòng khách. Hành động này của anh đã làm cho Hạ Chân Ngọc tức giận, cô bỏ mũ xuống và cởi khăn quàng cổ ra trực tiếp quất lên người Chu Cẩn Vũ. Cuối cùng cô cũng lớn tiếng khóc và nói: “Sao anh vẫn không chịu để cho em yên vậy chứ? Có phải là anh chưa từng gặp gỡ qua phụ nữ đâu, anh cứ mãi quấn quýt lấy em làm cái gì chứ? Anh thấy em vẫn chưa đủ thảm có phải hay không? Anh đúng là tên khốn kiếp, già không nên nết. Anh hãy để cho em đi đi!”
Thư ký Đỗ hiểu được bản thân mình không nên ngu ngốc mà tiếp tục ở lại đây nữa, anh ta đưa tay đẩy đẩy Lưu Tân Kiệt đã sớm đờ người ra vì kinh ngạc, anh ta nói: “Tiểu Lưu, còn không đi sao? Bây giờ đã là tình huống gì rồi, còn muốn ở lại xem náo nhiệt của Chu thị trưởng sao?”
Lưu Tân Kiệt vẻ mặt đờ đẫn để mặc cho thư ký Đỗ kéo cô ta đi ra ngoài. Cô ta không thể ngờ rằng hóa ra lại có một người phụ nữ có thể đối xử như vậy với Chu Cẩn Vũ, mà Chu Cẩn Vũ chẳng những không tức giận, không nổi cá