Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.
là chúng ta có thể tùy ý mua đồ.
Tiếp theo ông ta còn nói thêm: "Nhưng cái này cũng có chút khó khăn, tôi nghe thấy lãnh đạo đơn vị chúng tôi nói qua, đồ ở Bác Văn Hiên mấy chục vạn cũng tính là loại kém, Chu thị trưởng tặng quà cũng quá quý trọng, chúng ta không có khả năng nhận nổi đâu."
Tất cả mọi người đều cảm thấy có chút khó xử, cũng không biết làm như thế nào cho phải, dì Ba Lý Nguy lại nhìn thông suốt: “Có cái gì mà khó xử, người ta là Chu thị trưởng, nếu đã tặng quà thì tất nhiên trước khi gửi phải cho là thích hợp thì mới cho người đưa tới, chúng ta cũng không cần ở đây nghĩ đông nghĩ tây, ngược lại bản thân tôi cho rằng như vậy cũng rất tốt, việc này được coi như là chúng ta thiếu người ta nhân tình, về sau nếu có cơ hội có thể hoàn lại cho Chu thị trưởng phần nhân tình này, lúc đó chẳng phải là chúng ta nhân cơ hội này để kết giao không tốt sao.”
Mọi người nghe xong phân tích của bà ta, cảm thấy cũng có mấy phần đạo lý, cũng đã hiểu rõ để có thể có được cơ hội làm cho Chu Cẩn Vũ tặng quà bọn họ giống như vậy gần như là không có, vì thế cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy, mặc kệ nói như thế nào thì hôm nay thật sự là thập phần hãnh diện, rồi lại ồn ào nói là cơm nước xong phải đem mấy tấm ảnh Bình Bình chụp đi rửa ra, mỗi nhà phát mấy tấm thật đẹp để mang đến cơ quan khoe khoang.
Hạ Chân Ngọc đi theo Đỗ thư ký vào gian phòng Chu Cẩn Vũ đang ngồi, đoán chừng bọn họ đã nói xong việc chính, bây giờ chắc là uống rượu nói chuyện phiếm, thấy cả hai đi vào bọn họ đều cười cười, Đỗ thư ký để cho Hạ Chân Ngọc ngồi cạnh bên người Chu Cẩn Vũ, còn anh ta thì trở về chỗ ngồi của mình. Hạ Chân Ngọc ngồi xuống, nhìn thấy bộ đồ ăn cũng đã chuẩn bị tốt cho cô, cô quay đầu nhìn sang thấy Chu Cẩn Vũ đang cười đến sáng lạn, cô liền tức giận nói: “Anh muốn làm cái gì?”
Vẻ mặt của Chu Cẩn Vũ không thay đổi, anh gắp cho Hạ Chân Ngọc chút đồ ăn: “Trước tiên hãy ăn món này đi”.
Hạ Chân Ngọc không để ý đến anh, cô nói: “Tôi không ăn gì cả, mọi người nhà tôi đều đang ở đây, anh cho người gọi tôi đến chỗ anh làm cái gì, lần trước những lời tôi nói anh không có hiểu rõ sao, hay là cố ý chỉnh tôi?”
Chu Cẩn Vũ nghe xong nhìn Hạ Chân Ngọc nói: "Yên tâm đi, bọn họ sẽ không quan tâm em đang làm cái gì, chỉ món quà kia cũng đủ làm cho bọn họ mơ mơ màng màng trong một khoảng thời gian.”
"Anh tặng cái gì? Không đúng, anh đưa cái gì là chuyện của anh, không liên quan tới tôi!" Hạ Chân Ngọc có thể khẳng định cái thẻ vừa rồi Đỗ thư ký đưa qua nhất định không tầm thường.
“ Được, được. Là anh tự nguyện đưa, một chút liên quan tới em cũng không có. Thôi được rồi, nếu em không đói thì ngồi đây cùng với anh một lát”. Chu Cẩn Vũ thoải mái nói.
Hiện tại Hạ Chân Ngọc cảm thấy rất mệt mỏi, những lời này của Chu Cẩn Vũ là có lý lẽ sao, cô cũng không muốn tiếp tục cùng anh nói chuyện, chỉ chờ một lát nữa Lý Nguy tìm đến là cô có thể rời khỏi chỗ này.
Ai ngờ đã qua nửa giờ, vẫn không thấy Lý Nguy đến đây, cô có chút sốt ruột, thấy Chu Cẩn Vũ đang cùng người khác nói chuyện, cô liền lấy điện thoại di động ra gọi cho Lý Nguy: "Này, Lý Nguy, anh đang ở đâu? Không phải đã nói là anh tới tìm em sao?"
Giọng nói của Lý Nguy có chút khó xử: "Chân Ngọc, em đừng có sốt ruột, anh cũng muốn đi tìm em, nhưng mà mẹ anh và các dì cũng không có cho anh tới làm phiền em và Chu thị trưởng, anh cũng cảm thấy, anh đi qua tìm em thì không được tốt lắm, hai người đang bàn bạc công việc, nếu anh đi qua lại làm cho người ta không vừa ý.”
Hạ Chân Ngọc cho rằng Lý Nguy bị ảnh hưởng của những người họ hàng thân thích thật sự là không có thuốc nào cứu đươc. Cô tắt điện thoại, suy nghĩ một chút rồi nói với Chu Cẩn Vũ: “Tôi đi toilet”.
Chu Cẩn Vũ nhìn cô nói: "Được, anh đi cùng em."
Hạ Chân Ngọc không thể tin, nói: "Tôi đi toilet anh đi theo tôi làm gì?
"Đúng lúc anh cũng muốn đi ra ngoài hít thở không khí, đi thôi." Nói xong liền đứng lên chờ Hạ Chân Ngọc.
Nhìn thấy những người khác đang nhìn cô và Chu Cẩn Vũ, cô đành phải đứng lên cùng Chu Cẩn Vũ đi ra ngoài gian phòng này. Trong lòng thầm mắng Chu Cẩn Vũ nhiều chuyện. Vốn là cô định lấy cớ đi toilet sau đó trực tiếp về nhà, về đến nhà sẽ gửi lại cho Chu Cẩn Vũ một tin nhắn liền xong việc, nhưng mà hiện tại thì không thể thực hiện được rồi.
Từ toilet đi ra thì thấy Chu Cẩn Vũ đang đứng ở chỗ ngoặt, cô đi tới và nói: "Thời gian đã hơi muộn, tôi về nhà trước."
Chu Cẩn Vũ nói: "Em vội vàng làm cái gì, chờ bữa tiệc kết thúc anh sẽ đưa em về."
Hạ Chân Ngọc khéo léo từ chối: "Không dám làm phiền anh, hiện ở bên ngoài còn có rất nhiều người, rất an toàn, chờ tôi đến nhà lại gửi tin nhắn cho anh nhé." Nói xong dĩ nhiên muốn trực tiếp vượt qua Chu Cẩn Vũ để rời đi.
Không nghĩ tới lại bị Chu Cẩn Vũ vươn tay kéo trở về, trực tiếp đem cô đặt ở trên tường, Chu Cẩn Vũ cười đến mức có chút nguy hiểm: "Chân Ngọc, hôm nay anh làm nhiều như vậy cũng không phải là vì chỉ làm cho em theo anh ngồi một chút, chẳng nhẽ ý của anh em còn không rõ sao?"
Hạ Chân Ngọc nghe xong, giọng đ