Tác giả: Thần Vụ Quang
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1342387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.
iệu lạnh lùng nói: "Đâu chỉ có hôm nay, tôi sớm đã biết ý tứ của anh, nhưng mà ý nghĩ của tôi, tôi nghĩ tôi cũng đã bày tỏ thật sự rõ ràng rồi."
Chu Cẩn Vũ nhìn Hạ Chân Ngọc, chậm rãi thu lại nụ cười, Hạ Chân Ngọc chờ phản ứng của anh, ai ngờ hàm dưới của cô đột nhiên bị Chu Cẩn Vũ nâng lên, ngay sau đó môi của anh liền đè ép lên. Hạ Chân Ngọc ngây ngốc trong chốc lát mới phản ứng kịp giãy dụa vùng vẫy, kết quả là hoàn toàn không có sức lực đánh lại Chu Cẩn Vũ, đành phải dùng lực lắc lắc đầu, né tránh nụ hôn của anh, đôi môi cũng khép chặt lại không cho Chu Cẩn Vũ hôn càng sâu.
Kết quả là Chu Cẩn Vũ vẫn rất kiên nhẫn tinh tế tỉ mỉ hôn, Hạ Chân Ngọc thật sự là không nín nhịn được tức giận, dùng hết sức lực toàn thân đẩy Chu Cẩn Vũ ra, miệng mở to ra để thở, ai ngờ vừa hít thở được một ngụm không khí trong lành, Chu Cẩn Vũ liền hôn tựa như hình với bóng theo sát đến đây, lại trực tiếp hôn lên môi cô, Hạ Chân Ngọc cảm giác mình bị miệng lưỡi của Chu Cẩn Vũ gắt gao dây dưa, mặt tựa như phát sốt, trên người cũng không còn có chút khí lực.
Qua một hồi lâu, Chu Cẩn Vũ mới không đành lòng buông Hạ Chân Ngọc ra, đem cô ôm vào trong ngực anh, hôn hôn lên cái trán của cô, giọng nói có chút khàn khàn: "Chân Ngọc, anh biết em đối với anh cũng là có cảm giác, không phải sao? Em yên tâm, nếu chúng ta ở cùng nhau, anh tuyệt đối sẽ không để ảnh hưởng gì đến cuộc hôn nhân của em cũng như là công việc của em, anh cam đoan."
Hạ Chân Ngọc cũng không có nổi giận, cô biết vừa rồi bản thân cô cũng có chút say mê, nhưng chẳng qua cũng chỉ là phản ứng sinh lý bình thường mà thôi, người phụ nữ đối mặt với sự theo đuổi của người đàn ông có phong độ như Chu Cẩn Vũ, đều có chút động tâm, việc này rất có thể thỏa mãn lòng hư vinh của một người phụ nữ.
Nhưng cô thực sự cũng hiểu rõ, bản thân cô không muốn cùng Chu Cẩn Vũ chơi trò chơi tình ái này, từ nhỏ đến lớn trong quan niệm của cô không thể chấp nhận mối quan hệ như thế này, nếu thật sự cùng anh xảy ra chuyện gì, cô không biết phải đối xử với Lý Nguy như thế nào.
Cảm thấy bản thân không phải mềm yếu như vậy, Hạ Chân Ngọc đẩy Chu Cẩn Vũ ra, đứng vững sau đó nói: “Chu Cẩn Vũ, tôi thật sự không thể tiếp nhận được mối quan hệ như thế này, anh có thể buông tha cho tôi được không?”
Chu Cẩn Vũ cười mà không đáp, vòng tay qua hông cô đi trở về phòng, mọi người nhìn thấy bọn thân mật đi vào như thế đều bày ra dáng vẻ không thèm để ý, như là tập mãi thành thói quen hoặc là nói là kết quả này đều nằm trong dự đoán rồi.
Lại ngồi trong chốc lát, Chu Cẩn Vũ đã kết thúc bữa ăn, Hạ Chân Ngọc ngồi trong xe của Chu Cẩn Vũ, tài xế bắt đầu cho xe rời đi chạy về hướng nhà cô. Chu Cẩn Vũ nhìn thấy vẻ mặt nặng nề tâm sự của Hạ Chân Ngọc, anh ôn nhu vỗ về mặt cô và nói: “Chân Ngọc, anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ, anh hứa với em là trước khi em chưa đồng ý, anh sẽ không làm khó dễ em, lại càng không bắt buộc em, em hiểu không?”
Hạ Chân Ngọc nghe xong lời này, hơi chút thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà bởi vì Chu Cẩn Vũ không có buông tay nên cô vẫn cảm thấy bất an, phải làm như thế nào mới có thể để cho Chu Cẩn Vũ buông tha ý nghĩ muốn có cô đây. Cô không dám giống như trước kia cứng rắn cự tuyệt anh như vậy. Hôm nay anh có thể công khai đối mặt với mọi người bên nhà chồng cô, nếu như cô thực sự làm cho anh nổi nóng, ai biết được anh sẽ làm gì chuyện gì nữa.
Đến cửa tiểu khu, Hạ Chân Ngọc gọi điện thoại cho Lý Nguy bảo anh ta xuống dưới nhà đón cô, chờ Lý Nguy đến trước xe, Chu Cẩn Vũ và Hạ Chân Ngọc cùng nhảy xuống xe. Lý Nguy không ngờ rằng Chu Cẩn Vũ lại đích thân đưa vợ anh ta về nhà, sững sờ một chút rồi bắt đầu kích động, lắp ba lắp bắp nói: "Chu, Chu, Chu thị trưởng, ngài chu đáo quá, làm phiền ngài phải đích thân đưa Chân Ngọc trở về."
Chu Cẩn Vũ nhìn Lý Nguy cười có hàm ý khác: "Làm sao có thể phiền toái, đây là trách nhiệm của tôi, tối muộn như vậy làm sao có thể để cho Chân Ngọc một mình tự đi về nhà được, tôi đúng là cực kỳ yêu thích Chân Ngọc."
Hạ Chân Ngọc vội vàng nhìn thoáng qua Lý Nguy, thấy hắn hoàn toàn không nghĩ nhiều đến những lời Chu Cẩn Vũ vừa nói, vẫn đang vừa cười vừa nói lời cảm ơn đối với Chu Cẩn Vũ, cô trừng mắt liếc nhìn Chu Cẩn Vũ một cái không cho anh nói thêm nữa.
Chu Cẩn Vũ nhìn vẻ mặt của Hạ Chân Ngọc, lại nhìn thấy Lý Nguy đang ở trước mặt anh không ngừng cúi đầu nói lời cảm ơn, anh nở nụ cười khinh miệt, cuối cùng cũng không để ý tới hắn ta nữa xoay người lên xe rời đi.
"Lý Nguy, anh không cần xử sự tầm thường như vậy đâu". Trong lòng Hạ Chân Ngọc có chút tức giận.
"Sẽ không đâu, đó là Chu Cẩn Vũ Chu thị trưởng, anh chẳng qua là khách khí một chút thôi, huống hồ người ta còn tự mình đưa em về."
Bất kỳ một người đàn ông nào khi phải đối mặt với nhiều tình huống như hôm nay, ngay cả khi không nghĩ ngợi nhiều, cũng sẽ có những nghi ngờ chứ. Còn Lý Nguy lại cứ cho rằng đây là do Chu Cẩn Vũ coi trọng cô, anh ta còn thật sự cao hứng. Hạ Chân Ngọc vốn đã bị Chu Cẩn Vũ làm cho nội tâm rất rối bời, bây giờ lại nhìn thấy dáng vẻ thoải m