Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
iến trách nhiệm thậm chí còn dùng lời lẽ thô thiển để nhục mạ cô.
- Anh ta nói... nói em ăn ở với người khác...
Dương Mẫn lặng người, nhìn cô bé xanh xao gầy gò nằm trên chiếc giường đơn, lòng cô dâng lên một cảm giác xót thương vô hạn.
Dương Mẫn đưa tay vuốt mớ tóc bết trên trán Hải Ngọc, đoạn giúp cô kéo chăn lên cao.
- Em sinh cháu lâu chưa?
- Hai ngày rồi chị...
Dương Mẫn không nói gì, kể từ lúc sinh con tới giờ, Hải ngọc chưa đi lại được, hai mẹ con sống nhờ vào lòng hảo tâm của những người xung quanh, lúc đói lúc nó, cô bé lại không có sữa cho con b.ú, đứa trẻ khát sữa cứ khóc ngằn ngặt khiến lòng cô đau như dao cắt.
Người ta thấy tội nghiệp nên ai còn thừa sữa đều cho đứa bé b.ú ké.
- Thôi em năm nghỉ đi. - Dương Mẫn khẽ nói. - Để chị mua cái gì cho em ăn. Em đợi chị nhé, em cứ ngủ đi, để chị trông cháu cho.
- Em cảm ơn chị...
- Con bé này! - Dương Mẫn mỉm cười nhìn em. Cô rời khoa sản mà lòng ngổn ngang trăm mối.
Đứa con là kết quả của một tình yêu.
Dương Mẫn đã thấy niềm hạnh phúc vô bờ của những cặp vợ chồng khi ẵm đứa con bé bỏng trên tay. Còn Hải Ngọc, mỗi khi nhìn đứa bé, đôi mắt cô lại tràn ngập nỗi đau và sự day dứt.
Dương Mẫn mua một bát cháo sen hầm móng giò, định mua thêm lon sữa bột cho đứa bé thì tiền trong túi còn lại không đủ. Cô cố vét nhưng vẫn còn thiếu những hai mươi đồng.
Thôi thì đành chịu, chẳng ai chịu bán thiếu cho cô.
Dương Mẫn cẩn thận bưng bát cháo đến bên giường, dìu Hải Ngọc dậy đút cho cô bé từng muỗng cháo.
Mải chăm sóc hai mẹ con đứa em họ, Dương Mẫn quên mất cả thời gian.
Lúc đang ẵm đứa bé đi xin sữa thừa, điện thoại trong túi cô đổ chuông.
- Cô định mấy giờ mới về? - Dương Mẫn chưa kịp mở miệng, Triệu Thiên Minh đầu bên kia đã sẵng giọng, hỏi.
- Em... - Dương Mẫn ấp úng. - Đêm nay... chắc em không về được...
- Cái gì??? - Đầu dây bên kia lập tức hét ầm lên.
- Từ từ nghe em nói đã!! - Dương Mẫn khổ sở phân trần. - Em... em có chuyện thật đấy!
- Chuyện gì?
- Em... không tiện nói... nhưng mà...
- Cô đang ở đâu đấy?
- Em ở bệnh viện. - Trước giọng nói lạnh tanh của anh, Dương Mẫn không dám giấu giếm.
- Cô bị sao mà phải vào bệnh viện? - Giọng anh chợt đổi sang lo lắng.
Dương Mẫn lại nghĩ đến cặp lông mày nhăn tít của anh.
- Bệnh viện X.
- Khoa nào?
- Khoa sản.
- Cái gì??? Cô cô...
- Không phải như anh nghĩ đâu!! - Dương Mẫn đỏ mặt.
- Được rồi, đợi tôi đấy nhé!
Nói xong anh tắt máy luôn.
Khoa sản????
Lẽ nào...
Mà không thể như thế được! Rõ ràng anh và cô chưa hề làm gì.
Hay là...
Nhưng Dương Mẫn đâu có gan làm việc đó.
Càng nghĩ anh càng đau đầu, vốn chỉ định gọi cô về, nào ngờ bây giờ còn phải chạy đến tận khoa sản của bệnh viện. Triệu Thiên Minh thông minh tuyệt đỉnh mà cũng không hiểu tại sao lại có chuyện vô lí như thế.
Bệnh viên X vốn chỉ là một bệnh viện loại thường, Trước cổng bệnh viên người đi đứng đông nghẹt, cơ sở hạ tầng cũng không được tốt cho lắm, bên đường còn có những cống rãnh bốc mùi.
Triệu Thiên Minh cau mày đi nhanh, chưa bao giờ anh phải tới nơi như thế này.
Hành lang bệnh viện đông kín người, anh nhìn lên tấm bản đồ đã bị bể một miếng tìm xem khoa sản nằm chỗ nào.
- Này này! Anh đui hay điếc thế! Có tránh ra không thì bảo!! - Một bà bác sĩ to như hộ pháp đang đẩy một người đàn ông máu me bê bết hét tướng lên với anh.
Anh không nói gì nhưng lòng tự tôn cao ngất không khỏi bị tổn thương. Được rồi, Dương Mẫn, là tại cô cả đấy!
Khoa sản bốc lên một thứ mùi khiến anh lợm giọng.
Triệu Thiên Minh cau mày, tính anh vốn ưa sạch sẽ, trước khung cảnh thế này, tự nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu.
Không biết Dương Mẫn đang ở đâu, anh bèn chen vào dòng người, nào là tiếng nói chuyện, tiếng trẻ con khóc, mùi mồ hôi,... ôi thôi bao nhiêu là thứ!
Bỗng anh thấy thấp thoáng bóng dáng của cô.
- Mẫn! - Anh lớn tiếng gọi.
Đứa trẻ phòng gần đó bị anh làm cho giật mình khóc thét lên, bà mẹ nó liên trợn mắt nhìn anh.
Triệu Thiên Minh cảm thấy mất mặt vô cùng, cả đời anh chưa từng bị ai đối xử như thế.
- Này! - Anh nóng nảy đập tay lên vai cô.
- Suỵt! - Dương Mẫn vội vàng quay lại đặt ngón tay lên miệng.
- Con ai thế này? - Anh ngạc nhiên nhìn đứa bé trong tay cô, quên cả nỗi bực mình.
- Ra đây em kể cho anh nghe! - Dương Mẫn vội kéo tay anh ra ngoài hành lang. Cô biết tính anh ưa sạch, vào được đến đây chắc đã là cực hạn rồi.
- Tôi cần một lời giải thích! - Anh cau mày nhìn cô khó hiểu.
- Là như thế này...
Dương Mẫn vừa kể cho anh nghe, vừa nhẹ nhàng ôm lấy đứa bé, ánh mắt dịu dàng vô hạn, nhìn thấy cô như thế, bất giác anh cũng giật mình.
- Thế em họ cô ở đâu? - Nghe xong, anh lạnh lùng hỏi lại. - Mà cô ôm đứa bé đi đâu thế?
- Hải Ngọc ngủ rồi, tại con bé không có sữa nên tôi phải ăm đứa bé đi b.ú nhờ...
- Ờ... - Anh nói, vẻ lạnh lùng khó khăn cũng bớt đi phần nào.
- Tội con bé nhỉ. - Dương Mẫn khẽ nói.
Đứa bé thèm sữa theo bản năng dụi mặt vào ngực cô tìm bầu sữa mẹ, bị anh nhìn thấy,