The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Lên Đôi Môi Em

Hôn Lên Đôi Môi Em

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341568

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.

xoa xoa hai tay vào nhau.
- Cô trông cũng được đấy!
- Này! – Dương Mẫn hét ầm lên.
- Thôi được rồi! Cô còn đang đi học mà phải không?
Triệu Thiên Minh chép miệng tiếc rẻ.
Dương Mẫn tức nghẹn trước cái vẻ đạo đức giả của anh. Cô dùng hết sức đẩy anh qua một bên rồi chạy ra bên ngoài.
- Vợ yêu! Chưa xong với anh đâu nhé! Lần sau mà “nịnh” anh là anh làm thật đấy!
Dương Mẫn lấy tay đấm vào đầu mình.
Đúng là điên lên được!
Mất mặt quá đi thôi!






Dạo gần đây công việc của Triệu Thiên Minh rất thuận buồm xuôi gió.
Bây giờ, mỗi khi anh bước vào tập đoàn, người ta đều nhìn anh bằng ánh mắt kính sợ.
Không mất chút công sức nào mà anh đã đẩy một cổ đông gạo cội của tập đoàn vào tù. Con người đó quả thực vô cùng đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là anh không tỏ ra hay biết hay liên quan đến việc đó, mỗi ngày anh vẫn đều đặn điều hành tập đoàn như một CEO bình thường, anh không có bất kì biểu hiện khác thường nào khiến người ta muốn đề phòng cũng không được. Người ta vẫn nói kẻ nguy hiểm nhất là kẻ không tỏ ra nguy hiểm.

Bạch Khiết – thư ký của anh đưa biểu đồ phát triền của tập đoàn trong quý một cùng một số công văn giấy tờ cho anh. Cô không thể kìm nén sự ngưỡng mộ trong đôi mắt mình, người đàn ông trước mắt luôn khiến tim cô đập mạnh, dù biết như thế có cái gì đó không đúng nhưng Bạch Khiết vẫn không thể ngăn mình được.
Đôi môi hồng hồng như có ma lực khiến những người đi qua phải ngoái lại ngăn nhìn, đôi mắt cô cong lên thích thú trước vẻ ngưỡng mộ của người khác dành cho mình.
- Ami! – Âm thanh quen thuộc.
- Anh! – Cô quay lại sung sướng reo lên như một đứa trẻ.
Chàng trai tựa người vào thân xe nhìn cô chờ đợi, Ami vội vã chạy đến bên anh.
- Thiên Kỳ, em nhớ anh quá!! – Cô mỉm cười sung sướng ôm chặt lấy anh.
- Thế nào, đi qua anh ba năm không thèm liên lạc với anh lấy mộ lần mà gọi là nhớ à? – Chàng trai trêu cô.
- Em nhớ anh thật mà! – Ami cong miệng phụng phịu.
- Lại còn lấy tên là Ami, haiz, xem kìa, rõ là sính ngoại rồi, ăn đồ Anh nhiều quá nên Lâm Bội Y biến thành Ami đó mà! – Triệu Thiên Kỳ lại tiếp tục làm mặt giận trêu đùa với cô.
- Này!! – Cô gái tức giận đấm vào ngực anh. – Còn nói nữa là em nghỉ chơi anh đấy! Ủa, anh Thái, anh Kiệt không đến à? – Cô đảo mắt nhìn xung quanh, giọng nói hơi chùng xuống.
- Chúng nó đi tán gái hết rồi, hì hì, nhưng mà có mua quà cho em hết đây! – Anh chỉ vào mấy cái hộp trong xe nháy mắt.
Ami bật cười reo lên sung sướng ôm cổ anh thơm lên má anh một cái thật kêu, Triệu Thiên Kỳ bật cười xoa xoa đầu cô.
- Em đói quá! – Ami khẽ nói.
- Được rồi, để anh chở em đi ăn, hì hì! – Nói đến đây, ánh mắt anh chợt thẫm lại.
- Sao thế? – Dù nét buồn đó chỉ thoáng qua, nhưng Ami đã kịp nhận ra.
- Không, chỉ là… mà sao em về trễ cả tuần thế, báo hại bọn anh đi mua quà cho em trước cả nửa tháng! – Anh liền chuyển đê tài.
- Thì tại em còn bận quay một số quảng cáo cho mấy hãng thời trang bên ấy, à, mà em còn thấy anh Minh trên báo đấy.
- Ờ, anh hai mà! – Triệu Thiên Kỳ lơ đãng nói.
- Mà em chưa biết mặt vợ anh ấy! – Ami nói. – Không ngờ anh Minh mà cũng lấy vợ!
Nói đến đây, cô chợt cảm thấy không vui nhưng vẫn mỉm cười.
- À chị dâu ấy à? – Đôi môi Triệu Thiên Kỳ chợt nhếch lên.
Ami thoáng ngẩn người, chưa bao giờ cô thấy nụ cười đó, dường như chính anh cũng không nhận ra vẻ dịu dàng của mình khi nhắc tới cô.
- Cô ấy xinh đẹp bằng em không? – Ami chợt hỏi.
- Không. – Anh bật cười.
- Thế chắc phải giỏi giang lắm nhỉ? – Cô vẫn không chịu thua.
- Không, chị ấy mà giỏi giang thì thế giới toàn thiên tài mất!
- Thế… thế chị ấy có cái gì mà… - Nói đến đây, Ami ngừng lại nhưng một sự khó chịu kì lạ thầm nhen nhóm trong cô.
- Đợi lát nữa anh sẽ đưa em tới gặp chị ấy.
Ami không nói gì, cô khẽ tựa người vào ghế.

Càng ngày bà con họ hàng càng nói Dương Mẫn nhà ta đẹp phơi phới ra.
Có lẽ là do nàng đã có chồng!
Dương Mẫn nghe thế chỉ biết gãi đầu cười, cả họ hàng thi nhau khen khiến cô muốn hói cả đầu, thôi thì không dùng chiêu gãi nữa, cười trừ thôi vậy.
Dương Mẫn có cảm giác trong mắt mọi người, cô đã được “nâng lên một tầm cao mới”, chỉ riêng cô em họ Lâm Nguyệt Linh thì vẫn không có gì thay đổi.
Sáng nay vừa mới đụng mặt nhau ở hành lang trước lớp học, Lâm Nguyệt Linh đã ném cho Dương Mẫn cái nhìn khinh miệt.
Quen rồi! Dương Mẫn cũng chả thèm chấp. Đương Mật thì không vui ra mặt, cô chúa ghét cái thói coi mình là nhất của Lâm Nguyệt Linh.
Dạo này mọi chuyện đã bắt đầu trở về quỹ đạo vốn có, Dương Mẫn không còn căng như sợi dây đàn nữa, cô bắt đầu cười đùa nhiều hơn.
Sự xa lánh của người khác không còn làm cho cô buồn nữa.
Kể từ khi cưới Triệu Thiên Minh, cuộc sống của Dương Mẫn đúng là đã thay đổi rất nhiều. Chẳng biết là do ghen ghét khi thấy cô cưới được một người quá “ngon” hay vì lí do khác mà mọi người đồng thời quay lưng lại với cô, dù họ không thể hiện ra mặt nhưng không ai là