Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Lên Đôi Môi Em

Hôn Lên Đôi Môi Em

Tác giả: Chinsu_tamthaitu

Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1550 lượt.

g hết rồi mà cô vẫn chưa hiểu tại sao mình lại đồng ý dọn xuống ở cùng phòng với anh.
- Nhưng mà…
Cô chợt thấy phân vân.
- Sao?
- Nhưng mà em ăn ở không gọn gàng như anh… lỡ được hai ngày mà anh đuổi em lên thì mất mặt lắm!
Nhìn gương mặt trẻ con lưỡng lự của cô anh bật cười.
- Anh hứa không đuổi, được chưa ạ?
- Hứa không mắng luôn đi!
- Hên xui!
Anh nhún vai.
Quần áo của dương Mẫn không nhiều, vỏn vẹn chỉ có sáu bảy cái quần jean, vài cái áo pull, hai ba bộ đồ ngủ và một ít đồ lót. Không biết anh đã âm mưu từ bao giờ mà đã dọn trống hẳn một ngăn tủ cho cô. Dương Mẫn xếp lại quần áo bỏ vào tủ, cô cũng không có kem phấn gì nhiều, chỉ có một bàn chải đánh răng, hai thỏi son môi, một tuýp sữa rửa mặt, cô đem vào phòng vệ sinh của anh bỏ lên bồn rửa mặt.
- Phòng anh thơm quá! – Cô chun mũi hít hít.
- Hì, anh mà, đâu có như cái tổ cú của em! – Anh trêu.
- Xì, phòng em cũng sạch mà! Chỉ là không đến mức “quá” như anh thôi!
Quả thật phòng anh có một mùi gì đó rất dễ chịu, không phải nước hoa hay nước xịt phòng, Dương Mẫn cứ hít lấy hít để ra vẻ thỏa mãn lắm, thăm quan phòng anh chán chê cô nằm dài lên giường, chiếc giường êm ái thoải mái vô cùng. Mọi thứ trong phòng anh đều bày biện trang nhã đơn giản, một tủ quần áo lớn âm tường, bàn làm việc kê ở góc phòng, cạnh giường có một bàn nhỏ để đèn đọc sách và đồng hồ báo thức điện tử. Chà…
Cô vùi mặt vào gối, mùi của gối cũng thơm.
- Em biết rồi, cái mùi thơm này là mùi của anh, he he. Đúng rồi, là mùi của anh.
- Trời ạ, em lắm chuyện quá!
- Mà anh nha, âm mưu dụ em xuống từ trước phải hông?
- Ha ha, sao nói thế?
- Thì anh vốn ngủ một mình mà có hai gối, còn dọn tủ sẵn cho em bỏ đồ nữa, chậc, em dại nên bị anh dụ dỗ rồi! – Cô chép miệng.
- Ha ha, đúng là không ai lắm chuyện như vợ anh, thôi, cũng muộn rồi, em buồn ngủ thì ngủ trước đi, anh phải làm vài việc.
- Ừ! Em thích ngủ giường xịn, thích mùi của anh, thích ôm anh nữa!
Dương Mẫn mỉm cười xu nịnh. Anh xoa đầu cô hôn lên trán rồi lại bàn làm việc kéo ghế ngòi xuống.
Căn phòng bỗng chốc lại yên lặng, chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy, dáng anh cao cao, bờ vai rộng nhìn từ sau rất đẹp, Dương Mẫn lặng lẽ nhìn anh từ phía sau, lòng thật sự cảm thấy rất hạnh phúc, chiếc giường quá êm ai, cô ngủ quên từ bao giờ không hay. Đến khi anh làm việc xong quay lại thì cô đã ngủ say, anh nhẹ nhàng kéo chăn nằm xuống cạnh cô.
Căn phòng rộng thế này, đêm nào cũng vậy, làm việc xong anh lại ảm thấy trống trải, từ khi có cô, cảm giác ấy càng khó chịu hơn. Anh mỉm cười nhẹ nhàng ôm lấy cô, dù vợ anh ham ăn ham ngủ nhưng ít ra có cô căn phòng này cũng có thêm hơi ấm. Dương Mẫn khẽ cựa mình, chép chép miệng mấy cái rồi ngủ tiếp.
- Thế này mà cứ ra vẻ sợ sệt, giờ lại lăn ra ngủ thế này, đúng là ngốc!
Anh hôn yêu vào trán cô, thoắt cái đã gần hai giờ sáng, anh với tay tắt điện rồi nhắm mặt lại, đêm nay anh thực sự rất vui… Buổi sáng mở mắt ra, anh nhìn sang bên cạnh để chắc rằng cô vẫn nằm đó, anh ước sao có thể giữ lại khoảnh khắc ấy, lúc cô vòng tay ôm lấy anh và ngủ thật ngon lành.
"Anh yêu em"
Anh nghĩ thầm và tự mỉm cười với ý nghĩ ấy.
Lúc cô tỉnh giấc thì thấy anh đang khom lưng ủi đồ. Cô dụi dụi mặt, từ trước đên giờ quần áo anh cô giặt nhưng chưa từng ủi cho anh một cái áo nào, mà nói cho đúng thì cô cũng chẳng biết ủi quần áo.
Nghe tiếng cô ngáp, anh quay lại mỉm cười.
- Dậy rồi à? Em ngủ như heo ấy, chắc trời có sập cũng chẳng biết.
- Kệ em!
Dương Mẫn dụi dụi mắt lọ mọ đứng dậy đi vào phòng vệ sinh.
Chiếc bàn chải nhỏ của cô được để ngay ngắn bên cạnh bàn chải của anh, bất giác Dương Mẫn mỉm cười, cảm thấy hết sức hạnh phúc.
Lúc cô đánh răng rửa mặt xong thì anh đã ăn mặc chỉnh tề. Nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ, cô bỗng thấy hối hận, đồ ăn sáng còn chưa nấu, lại để anh đi làm bụng đói. Nhìn mặt cô bí xị, anh nhẹ bật cười xoa đầu.
- Mai anh dậy thì gọi em dậy với! – Cô ngước mắt nhìn anh.
- Hì hì, tại thấy em ngủ ngon quá không nỡ gọi. Được rồi, mai anh sẽ gọi, dù sao anh cũng thích ăn đồ em nấu hơn.
Anh hôn lên trán cô rồi xách cặp đi làm.
Dương Mân bỗng thấy bâng khuâng quá đỗi, đây chẳng phải là cuộc sống mà cô ao ước hay sao, nhớ lại những ngày đầu khốn khổ, cô chợt mỉm cười.
Anh thay đổi, cô cũng thế, chẳng biết từ bao giờ cô đã yêu anh hơn, yêu hơn rất nhiều.
Sáng hôm ấy Bạch Khiết dậy muộn, cơ thể cô mệt mỏi dị thường, miệng cũng khô đắng. Cô vịn thành giường đứng lên thì lảo đảo ngã xuống.
- Thôi chết rồi!
Bạch Khiết lẩm bẩm. Bây giờ cô mới nhận ra toàn thân mình nóng như hòn than, mọi thứ trước mắt cứ méo mó dần đi. Cô vội với tay lên đầu giường lấy điện thoại, đầu cô cứ hoa lên, Bạch Khiết gắng gượng nhìn vào màn hình, mọi thứ cứ mờ đi, đầu đau như muốn vỡ tung, cô cuống cuồng tìm số Vương Lâm.
- Anh mau đến đi… em… em không xong rồi…
Đó là giây phút cuối cùng cô còn nhận thức được trước khi ngã ra sàn nhà ngất lịm đi.
- Alo! Alo!
Đâu dây bên kia lo lắng hét lên nhưng chiệc điện