Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
mà...
- Xời, toàn mấy cái bệnh vặt.
- Lại thế rồi, vặt mà xỉu như thế! – Thiên Kỳ có vẻ không bằng lòng trước thái độ coi nhẹ sức khỏe của cô. – Chị không nghĩ đến mình cũng nên nghĩ đến đứa bé, thôi được rồi, nếu chị thèm làm việc quá thì thằng em sẽ lấy “công việc” đến cho chị làm!
Nghe cậu nói một dây, Bạch Khiết phì cười.
- Ở, cứ bảo Vương Lâm mang tới cho tôi là được! - Vâng. Em đã báo với phòng nhân sự và anh Hai em là chị nghỉ ốm rồi, chị đừng lo.
- Cảm ơn cậu.
Bạch Khiết mỉm cười, cô bỗng thấy biết ơn cái anh chàng trẻ con này. Kể ra lúc này đây có anh ở bên mình cô cũng thấy bớt cô đơn.
Nhìn Bạch Khiết, bàn tay anh bỗng siết chặt lại. Anh làm bộ quay mặt đi nơi khác để cô không nhìn thấy vẻ do dự trên mặt mình.
Anh thực sự rất lo cho cô, thật ra anh đã nói dối, rằng Vương Lâm đã nhờ anh đến chăm sóc cô. Y tá đã nói đừng để cô bị chấn động mạnh lúc này, nếu không sẽ nguy hại tới đứa bé.
- Sao vậy?
- À, em ra ngoài hút thuốc một lát nhé!
Không giống như ông anh Triệu Thiên Minh lúc vào cũng giỏi kiềm chế, Thiên Kỳ sống rất bản năng, những chuyện khó chịu thường không giấu được trong lòng.
Anh không ngờ Vương Lâm lại là tên ngụy quân tử như thế. Sáng nay lúc anh đi về, vốn định sẽ gọi điện cho Vương Lâm báo cho anh ta số phòng và bênh viện nơi Bạch Khiết nằm, vừa rút điện thoại ra, anh đã thấy Vương Lâm từ đằng xa đi tới tay trong tay cùng một cô gái lạ, họ đi ngang qua và không nhận ra anh.
Hai người đi vào bệnh viện để làm gì?
- Anh ơi, con chúng mình là trai hay gái nhỉ? – Cô gái kia tựa đầu vào vai Vương Lâm hỏi nhỏ.
Thiên Kỳ choáng váng ngơ ngác nhìn theo, không phải anh ta đã có con với Bạch Khiết hay sao? Sao lại còn xuất hiện một cô gái?
Anh lặng lẽ đi theo sau hai người, anh lại nghe cô gái kia nói.
- Anh vẫn chưa nói gì với cô ta hay sao?
Một lúc sau Vương Lâm mới thở dài nói.
- Không, anh không biết phải mở lời với cô ấy như thế nào…
Ngay lập tức, cô gái kia liền rút điện thoại ra hình như muốn gọi cho ai đó thì anh Vương Lâm giật lại.
- Anh xin em đấy Linh! Bạch Khiết đang không khỏe…
- Vậy đợi chị ta khỏe rồi em sẽ nói với chị ta!
Nghe đến đây Thiên Kỳ chỉ muốn chạy theo nắm lấy cổ áo Vương Lâm mà đấm vào mặt. Chẳng lẽ đứa con Bạch Khiết mang không phải là con anh ta? Mà cũng đúng, Bạch Khiết hình như vẫn chưa nói gì với Vương Lâm hơn nữa đây không phải chuyện mà cậu có thể xen vào. Thiên Kỳ lặng người một lúc và quyết định sẽ báo cho anh ta biết Bạch Khiết đang nằm dưỡng bệnh ở đây, xem thái độ của anh ta như thế nào.
- Alo? – Điện Thoại vừa rung, Vương Lâm lập tức nhấc máy.
- Anh đến bệnh viện M, chị Bạch Khiết đang nằm ở phòng 24, tầng 3.
- À, cậu thiên Kỳ đấy phải không? – Vương Lâm nói. – Nhưng tôi đang bận giải quyết công việc, phiến cậu…
- Chị ấy bệnh rất nặng! – Cậu cố kiếm chế để không hét lên, sao trên đời lại có kẻ trơ tráo như thế?
- Vậy tôi sẽ thu xếp để tới, chào cậu, cảm ơn cậu đã lo cho cô ấy. Nói rồi Vương Lâm cúp máy.
Ít khi Thiên Kỳ tức giận như thế, đây không phải là chuyện anh có thể xen vào, nhưng anh thực sự thấy rất tội Bạch Khiết. Cô không đáng bị như vậy!
Bây giờ anh phải làm sao? Im lặng làm ngơ, coi đó không phải là chuyện của mình hay sẽ thế nào?
Anh thực sự rất rối.
Thiên Kỳ siết chặt hai bàn tay, đang định đi vào thì nghe một tiếng “xoảng”.
- Cô… cô nói sao?
Tiếng Bạch Khiết hoang mang và run rẩy.
- Chị còn không tin? Hừ, giấy trắng mực đen như thế này còn không chịu tin hay sao?
Chính là giọng của cô gái kia. Thiên Kỳ biến sặc vội chạy vào phòng thì thấy Bạch Khiết bần thần, đôi mắt hoang mang, cô gái kia đang nhìn cô với vẻ đắc thắc.
- Đủ rồi! Cút… cút ra khỏi đây!
Bạch Khiết gào lên, nước mắt lã chã.
Cô gái kia chỉ cười khẩy bỏ lại tờ giấy xét nghiệm rồi đi ngang qua người cậu.
- Làm sao… làm sao anh có thể đối xử với em như thế? Hả?
Bạch Khiết ngửa mặt gào lên rồi nhìn cậu, ánh mắt hoang mang đau đớn đến cùng cực.
- Sao cậu giấu tôi? Cậu đã biết rồi phải không?
Anh không nói, không biết phải nói gì lúc này. Bỗng anh thấy cô ôm lấy bụng, gương mặt bỗng chốc tái đi, trán cô lấm tấm mồ hôi.
- Chị Bạch Khiết!
Anh vội vàng đỡ lấy cô, chỉ thấy cô toán thân lạnh ngắt, tấm drap máu loang lổ.
- Bác sĩ, bác sĩ đâu! Lại một lần nữa cô mơ thấy người đàn bà áo trắng đang ngồi chiếc giường trắng, giấc mơ ấy vẫn ám ảnh cô từ thời niên thiếu, nhưng có một điều lạ, lần này bà ta không ngồi yên.
Cảm giác sợ hãi trong cô càng tăng lên theo nhịp tay đung đưa của người đàn bà đó. Nỗi sợ hãi dần xâm chiếm lấy cô, một nỗi đau đớn mơ hồ dần lớn lên trong cô, dường như đó không chỉ là nỗi đau trong tâm trí mà nó lan ra cả cơ thể.
Hình như người đàn bà đang hát, một bài sơn ca, rồi dường như bà ta nhận ra sự có mặt của cô, tiếng hát im bặt, cánh tay cũng ngừng đung đưa.
- Chị… chị là ai?
Bạch Khiết run rẩy lên tiếng. Bất ngờ người đàn bà đó quay đầu lại, đó chính là cô và điều khiến cô kinh hãi hơn cả chính là trên tay cô đang ẵm m