Tác giả: Chinsu_tamthaitu
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
thoại đã tuột khỏi tay cô.
Trong cơn mơ màng, Bạch Khiết lại mơ thấy hình ảnh một người đàn mặc áo trắng, ngồi bên chiếc giường trắng…
Mùi thuốc sát trùng là thứ mùi mà Bạch Khiết ghét nhất. Chỉ cần một chút thôi là cô đã cảm thấy buồn nôn, ớn lạnh.
Cô cố mở mắt ra nhưng thứ anh sáng kia cứ chiếu thẳng vào mắt cô.
- May quá, chị tỉnh lại rồi!
Có tiếng ai đó nói.
- Cảnh Liên…
- Trời ạ, bệnh quá lú lẫn hết rồi, em là Thiên Kỳ đây mà!
- À…
Cô ngước mắt nhìn lên. Lại là anh chàng đẹp trai ấy.
- Khi nãy tôi gọi nhầm cho cậu à?
- Ừ, còn tỉnh chán, thế mà cứ sợ bị sao rồi! – Thiên Kỳ mỉm cười đặt tay lên trán cô. – Chị bớt sốt rồi, lát nữa tình yêu của chị sẽ mang cháo đến, cứ yên tâm mà dưỡng bệnh đi!
Bạch Khiết phì cười, cậu ta lúc nào cũng thích bông lơn.
Thiên Kỳ ngồi trên chiếc ghế, hai tay tì vào giường bệnh chống cằm nhìn cô mà cười, cô vừa buồn cười vừa thấy kì cục.
- Nhìn tôi lạ lắm à?
Anh đang định trả lời thì cô y tá đưa tờ phiếu xét nghiệm tới.
- Anh là chồng bệnh nhân phải không?
- Phải!
Thiên Kỳ mỉm cười hết sức ranh mãnh, Bạch Khiết cũng bật cười, lại còn lắm trò như thế.
- Vợ anh ngất là do suy nhược cơ thể do làm việc quá sức đồng thời chị nhà lại đang có thai…
Bạch Khiết thu lại nụ cười, gương mặt cô bỗng trở nen đăm chiêu.
- Cậu đừng nói cho Vương Lâm, à không… mọi người biết là tôi có thai.
- Hả? Anh ấy chưa biết?
- Lắm chuyện quá! Trả lời dứt khoát, có được hay không?
- Dạ, em xin thề ạ! – Anh làm bộ đưa tay lên trời. – Con Thiên Kỳ xin thề với trời, nếu mà để cho ai biết chị Bạch Khiết có thai con sẽ…
Bộ dạng của anh lại khiến cô bật cười.
- Thôi được rồi, cậu về đi làm đi, dù sao cũng phải cảm ơn cậu.
- Đợi anh Lâm đến rồi em về cũng được, mà chị cho em nợ cánh cửa nhà chị…
Nghe đến đây Bạch Khiết mới giật mình.
- Tại em cuống quá nên…
- Trời ạ. Thế cậu để vậy mà đi… đồ đạc của tôi…
- Mà chị đừng lo, em kêu thợ tới sửa xong rồi, haiz, chỉ thay cái khóa thôi. Mà em thay hẳn cho chị bộ khóa tốt rồi, ai đời cửa nẻo kiểu gì mà đạp có một cái đã…
- Cậu muốn chết hả?
- Thôi, em biết lỗi rồi mà!!
Miệng thì mắng, tay thì đánh nhưng lòng Bạch Khiết lại thấy biết ơn, , cậu mà không đạp cửa chạy vào không biết cô đã ra sao rồi. Nán lại với cô một lúc rồi Thiên Kỳ cũng ra về. Một mình Bạch Khiết ở lại, không biết bao giờ Vương Lâm sẽ tới, anh vốn rất quan tâm cô, không hiểu sao hôm nay lâu như vậy mà không tới. Có lẽ anh đang bận gì đó…
Cô lặng lẽ đặt một tay lên bụng, lần đâu cô làm mẹ đã bất cẩn như vậy, suýt nữa thì…
Y tá đã dặn là phải tĩnh dưỡng, ăn uống thật điều độ, thể trạng cô vốn không tốt, nếu cứ làm việc với cường độ lớn như thế, không ai dám chắc điều gì có thể xảy ra.
Căn phòng chỉ có một mình cô, Bạch Khiết bắt đầu cảm thấy bứt rứt khi phải nằm một chỗ và mở mắt ra nhìn mọi thứ xung quanh. Cô nhắm mắt lại, hi vọng giấc ngủ sẽ khiến thời gian trôi đi nhanh hơn. Dù Bạch Khiết là người phụ nữ kiên cường nhưng lúc này đây, cô rất cần một người đàn ông yêu thương che chở, cần một vòng tay bảo bọc cả hai mẹ con. Cô không thể trách Vương Lâm, công việc ở tập đoàn nhiều như thế…
Chẳng biết cô thiếp đi lúc nào, khi tỉnh lại nhìn lên đồng hồ treo tường đã thấy hơn một giờ chiều.
Vương Lâm vẫn chưa đến, Bạch Khiết vịn tay xuống giường ngồi dậy, lúc nhìn qua thì thấy có một hộp cháo đặt trên bàn, tự nhiên cô thở phào, lòng có chút an tâm. Sờ tay vào thấy hộp còn nóng, nụ cười lặng lẽ nở trên môi cô, chắc Vương Lâm đang đi đâu đó…
- Chị dậy rồi à?
Cửa phòng vừa mở ra, nụ cười đã tắt ngấm trên môi cô. Không phải Vương Lâm mà là Triệu Thiên Kỳ.
- Cậu…
- À, anh Lâm có việc bận, cần thu xếp nên nhờ em tới. Biết thế nào bà chị nhìn thấy cũng thế mà!
Lời giải thích của cậu phần nào đó khiến cô nguôi ngoai.
- Cảm ơn cậu!
- Không sao, chị ăn cháo đi! – Anh xoa xoa hai tay. – Em biết thấy em chắc chị không vui, nhưng để chị ở đây thì…
- Xin lỗi cậu. – Bạch Khiết không hiểu sao mình lại nổi nóng như thế.
- Thôi, chị ăn đi, em đợi chị ăn hết rồi về!
Bạch Khiết gật đầu, lòng cô cũng thấy áy náy vì cách cư xử của mình. Thiên Kỳ thì không bận tâm, cậu biết cô lúc này chỉ muốn ở bên Vương Lâm, nhưng cái kẻ phá bĩnh là cậu cứ chen vào, bảo sao không bực.
Cháo hơi nhạt, lại có mùi khê, nhưng tha có cái ăn còn hơn là không.
- Cháo cậu nấu à? – Bạch Khiết phá vỡ sự im lặng trước.
- Vâng, hì hì, xem để quên nên…
- Cũng không tệ, nói chung là còn ăn được. Không ngờ hôm nay tôi vinh hạnh được ăn cháo do cậu ấm nhà Triệu gia nấu, ha ha!
Anh cũng cười, gương mặt đẹp trai lúc cười lại càng dễ mến, Bạch Khiết chợt tự hỏi không biết chủ tịch lúc cười sẽ thế nào nhỉ?
- À, bao giờ thì tôi xuất viện được?
- Khoảng hai ngày nữa, bác sĩ bảo chị bị suy nhược, ờ… - Anh lục túi kiếm tờ giấy xét nghiệm. – Đau dạ dày, bị cảm nhẹ, tụt huyết áp, ôi mẹ ơi, nói chung là quá trời, chị ghê thật ấy, từng ấy bệnh