Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 134668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/668 lượt.

ng biết nói sao cho phải. Cô lo mở ra xem kết quả sẽ không như mong đợi.
"Sao thế không dám mở ra xem à?"
Thạch Thảo, Hùng đứng chờ Đan Tâm. Với điểm của họ thừa cơ hội để vào đại học. Thạch Thảo trong tương lai sẽ là nhà văn như các má, còn Hùng chinh là bác sĩ ngoại khoa thần kinh.
"Gì chứ kết quả thôi mà có gì không dám xem."
Đan Tâm hùng hổ mở ra xem sau đó gấp lại ngay lập tức. Không phải chứ, sao lại có thể, mặt ỉu xìu như bánh tráng gặp nước.
Nhìn biểu hiện của Đan Tâm là biết kết quả hông như mong đợi.
Thạch Thảo thở dài, vỗ vai Đan Tâm.
"Đưng buồn, không thủ khoa thì thôi đâu phải là không thu đậu đại học. Đứng ở vị trí cao quá sẽ cô đơn."
Hùng cũng phụ họa theo.
"Nếu không cam lòng thì năm sau thi lại, nhất định vị trí thủ khoa sẽ là của cậu."
Cuối cùng...........
"Ha... ha.... hai người... hai người dễ bị lừa thật đấy. Tớ là ai nào làm sao có thể trao ngôi vị thủ khoa vào tay người khác."
Đan Tâm phe phẩy giấy báo kết quả trước mặt Thạch Thảo, cười đến sặc nước bọt.
Thạch Thảo chụp lấy tờ giấy xem thật kĩ, điểm cao chót vót thế này không thủ khoa còn có thể là gì. Nghiến răng nghiến lợi.
"Đan Tâm, cười vui nhỉ."
Thạch Thảo bắt đầu xắn tay áo, dám lừa cô Đan Tâm này chán sống rồi.
Đan Tâm co giò bỏ chạy.
Thiên Vũ có thấy không em đạt thủ khoa rồi, em không làm anh thất vọng vậy anh cũng không được làm em thất vọng đâu. Dù như thế nào cũng không được tan biến, phải sống để còn quay về tìm em. Có nhớ không quà tốt nghiệp anh vẫn chưa tặng em đó.
Một tháng sau, sân bay.
"Sao ai cũng đi hết vậy. Chỉ còn tớ và Hùng ở Việt Nam vậy thì buồn chết mất."
Thạch Thảo ngồi trên ghế chờ ai oán. Dương Huy bay sang Mĩ đã đành, đến cả Đan Tâm cũng.....không chịu đâu.
"Thạch Thảo đừng như vậy tớ sẽ không muốn đi nữa."
Cô chưa từng có ý định du học. Lần này là do cô đậu thủ khoa, lại có thêm cái mác trẻ mồ côi nên nhận được một suất đi du học ở Anh. Đi du học cũng tốt, cô sẽ kiếm thêm nhiều việc làm để không còn thời gianh nhớ tới anh. Cô không sợ Thiên Vũ về đây tìm cô, nếu không tìm thấy anh tự biết đi hỏi Thạch Thảo hỏi tình hình. Lần đó anh làm cho cô khóc nhiều như vậy cô sẽ cho anh bay qua bay lại đến chóng mặt luôn.
"Đan Tâm vé này, giờ bay đến rồi chuẩn bị đi."
Hùng đưa vé máy bay cho Đan Tâm, hắn cũng đã từng nghĩ tới việc đi du học nhưng cứ nghĩ để Thạch Thảo ở Việt Nam một mình lại không nỡ, thế là đành thôi. Chỉ cần nỗ lực hết mình dù có ở đâu cũng thành công.
"Hai người ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe, qua bên đó tớ sẽ gọi điện về. Còn cậu không được bắt nạt Thạch Thảo đâu đó, thử để tớ ở bên đó nghe được gì thì cậu chết là cái chắc."
Hùng cười ngất, ai mới là người bắt nạt ai.
"Yên tâm, tớ sẽ nâng Thạch Thảo như nâng trứng hứng như hứng hoa. Cô ấy nói tớ đi hướng đông tớ tuyệt đối không đi hướng tây, cũng không nhìn sang nam, bắc. Lời cô ấy nói ra là thánh chỉ bất tuân sẽ tự chém đầu. Đại tỉ đã vừa lòng chưa ạ."
"Ừ, tạm thời được......... tớ phải đi đây."
Hai..... con bạn thân nhất của cô đi rồi, buồn thật đấy.
"Về thôi nhìn nữa cũng không quay lại đâu."
"Những lời anh nói lúc nãy là thật không phải nói cho vui đó chứ?"
"Nói cho vui, em xem anh là loại người chỉ biết nói bằng miệng."
Lắc đầu, lại lắc đầu, tất nhiên là không phải vậy. Cô chỉ sợ mật ngọt chết ruồi, cô không muốn giống như Đan Tâm đau khổ vì thất tình. Đan Tâm không nói cũng không thể hiện ra ngoài nhưng cô biết Đan Tâm cũng chẳng vui vẻ gì. Lần này đi du học e hơn phân nửa lí do là để quên Lâm Thiên Vũ.
"Lại nghĩ lung tung rồi phải không?\';
"Đâu có, chúng ta về thôi."
Thôi vậy, được đến đâu hay đến đó. Vào đại học cô và Hùng phải học xa nhau tình cảm chắc gì giữ được đến khi học xong. Tình đầu mong manh, dễ vỡ cô cũng chẳng hi vọng nhiều.






Biệt thự Lâm gia.
Cố Mĩ Yên ngồi trên ghế xem kế hoạch phát triển năm nay của DL, trong phòng phản phất mùi thuốc làm bà hơi khó chịu. Nhìn đến con trai nằm trên giường không biết bao giờ mới tỉnh dậy, Thiên Vũ nằm đó được một năm rưỡi rồi.
Tiếng lật trang giấy đều đều, êm tai làm người ta cứ muốn ngủ mãi. Lâm Thiên vũ trong cơn mê cố hết sức vùng vẫy muốn mở mắt ra nhưng làm thế nào cũng không được. Hắn thấy Đan Tâm khóc rất nhiều, một mình ngồi trong đêm tối đôi mắt đẫm nước trông rỗng, vô hồn. Mỗi lần nhìn thấy Đan Tâm khóc trái tim hắn như bị ai đó bóp chặt, cô đau hắn càng đau.
"Đan.....Tâm."
"Cạch."
"Bác sĩ nói nó sắp tỉnh lại. Thiên Bình đâu sao không về cùng ông."
"Có đối tác quan trọng vừa từ Mĩ sang nó phải ở ở lại công ti lo liệu tạm thời chưa về được."
Âu Dương Thiếu Phong, Dương Thừa Văn đến ngay sau đó, Nghe Lâm Thiên Bình báo tin là họ bỏ hết công việc để đến đây.
Âu Dương Thiếu Phong cúi người mở to mắt nhìn chằm chằm Lâm Thiên Vũ, hai gương mặt càng lúc càng tiến gần nhau hơn.
"Cậu nhìn đủ chưa hả?"
Dương Thừa Văn kéo Âu Dương Thiếu Phong ra, định chơi trò boy kiss boy sao.
"Tớ thấy


XtGem Forum catalog