XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Hồn Ma Khốn Kiếp, Em Yêu Anh

Tác giả: Băng Lan Tuyết Tử

Ngày cập nhật: 03:41 22/12/2015

Lượt xem: 134667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/667 lượt.

tiết học."
Tắt máy, Lâm Thiên Vũ trả lại điện thoại cho Âu Dương Thiếu Phong, lập tức bị chất vấn.
"Nhị thiếu gia ngài học tiếng Việt khi nào thế, còn nữa gài vừa gọi điện cho ai?"
Lâm Thiên Vũ im lặng hắn bây giờ không muốn nói gì cả.
"Sao con lại khóc, đã xảy ra chuyện gì sao?"
"Con khóc?"
Lâm Thiên Vũ đưa ta sờ lên khóe mắt, có nước đúng là khóc thật. Khóc từ lúc nào hắn cũng không biết.
"Con muốn ngủ một chút, mọi người ra ngoài được không?"
"Con/ cậu còn muốn ngủ."
Cả bốn người đòng thanh, ngủ chừng đó còn chưa đủ sao.
"Con muốn nghĩ ngơi thì cũng để bác sĩ kiểm tra đã."
"Con không sao để ngày mai rồi kiểm tra cũng được. Mẹ đừng lo con sẽ không ngủ luôn đâu."
Hắn còn phải gặp Đan Tâm mà.
Trong phòng khách của biệt thự Lâm gia Lâm Thiên Vân ngồi trên ghế trầm tư, Thiên vũ sau khi tỉnh dây thay đổi rất nhiều.
"Thiếu Phong kiểm tra nhật kí điện thoại xem Thiên Vũ vừa gọi cho ai."
Âu Dương Thiếu Phong lắc đầu, Thiên Vũ đã muốn giấu thì sẽ không để lại manh mối gì cho họ điều tra đâu.
"Cậu ấy xóa rồi, Thiên Vũ rất lạ đang yên đang lành tại sao lại khóc."
Lâm Thiên Vân cũng đành chịu, con trai ông không phải là người yếu đuối như thế.
"Ngồi đây đoán mò cũng chẳng ích gì, con và Thiếu Phong sẽ tìm cách hỏi Thiên Vũ sau."
Dương Thừa Văn tính đứng dậy ra về, công ti còn rất nhiều việc cần giải quyết. Trong thời gian Thiên Vũ hôn mê hắn và Thiếu Phong đã cùng nhau lập ra một công ti đầu tư đa lĩnh vực, hoạt động cũng không tồi.
"Con và Thiếu Phong đi trước, có việc gì cần giúp chú cứ gọi điện cho con."
"Ừ, hai đứa đi đi."






Lâm Thiên Vũ cầm ly rượu vang trên tay lắc nhẹ, mặt hằm hằm đen như đít nồi.
Âu Dương Thiếu Phong âm thầm nuốt nước bọt không biết hắn đã làm sai việc gì khiến cho Lâm nhị thiếu tức giận. Ở dưới bàn ăn đá chân Dương Thừa Văn cầu cứu.
Dương Thừa Văn đạp lại Âu Dương Thiếu Phong một cái đau điếng người. Ở trong nhà hàng sang trọng nhất thành phố ngoài kia là toàn cảnh Bắc Kinh lúc lên đèn lãng mạn biết bao nhiêu vạy mà hai kẻ ôn thần này lại không biết thời thế phô bày ra hai gương mặt của chủ nợ và con nợ thế kia. Im lặng nhấm nháp vang đỏ phao tặng cho Âu Dương Thiếu Phong ánh mắt ý bảo: ngươi không vào địa ngục thì ai vào.
"Cạch...."
Lâm Thiên Vũ đặt ly rượu xuống bàn mặt vẫn đen như cũ.
Thế là hết, chút hi vọng còn sót lại của hắn bị chính anh em dẫm cho nát bét. Lâm Thiên Vũ một hơi uống cạn ly rượu, được rồi hắn sẽ tiếp tục tìm. Chưa tìm được cô hắn chưa bỏ cuộc.
"Sao thế? Số điện thoại đó có gì quan trọng hả?"
Dương Thừa Văn thôi ngắm cảnh hỏi Lâm Thiên Vũ, sau khi tỉnh lại Thiên Vũ đã không còn là Thiên Vũ của trước đây. Có thêm những sở thích cực kì quái gở, ví dụ như là đọc ngôn tình.
"Ừ, nửa đời sau của nó phụ thuộc vào nó đấy."
Âu Dương Thiếu Phong nhăn mặt.
"Không phải chứ, đừng làm tớ cảm thấy mình vừa phạm phải trọng tội."
"Đúng, cậu vừa phạm phải trọng tội đáng đem đi lăng trì xử trảm."
Lâm Thiên Vũ lại tiếp tục uống, cũng không thể trách Thiếu Phong chung quy lại là do hắn quên mất Thiếu Phong thay số điện thoại còn nhanh hơn thay áo.
Dương Thừa Văn giành lấy ly rượu trên tay Lâm Thiên Vũ đặt xuống bàn.
"Cậu muốn chết hả uống say gây tai nạn một lần còn chư đủ."
Lâm Thiên Vũ chỉ cười, chẳng phải nhờ hắn uống say gây tai nạn mới có thể gặp Đan Tâm, nếu dùng cách này mà có thể gặp lại cô hắn sẽ không ngần ngại uống say thêm lần nữa. Nhưng hắn biết lần sau sẽ không may mắn như vậy.
"Có chuyện gì thì nói ra tớ và Thiếu phong sẽ tìm cách giúp cậu."
"Không cần đâu tớ tự làm được."
Âu Dương Thiếu Phong dẹp bỏ bộ dáng cà lơ phất phơ thường ngày, nghiêm túc nói chuyện.
"Ba chúng ta làm anh em bao nhiêu năm rồi còn chuyện gì không thể nói ra."
"Đến lúc tự nhiên tớ sẽ nói."
Nhìn mấy ly rượu trên bàn hắn lại nhớ tới một câu nói mà Đan Tâm đọc được trong tiểu thuyết. Lúc đó cô còn hỏi hắn.
"Liệu em có phải là ly rượu cuối của anh không nhỉ?"
Câu trả lời hắn vẫn còn nhớ rất rõ.
"Chỉ cần em vẫn cần một hồn ma như anh, anh sẽ không rời xa em. Em đơn nhiên là ly rượu cuối bởi vì anh say rồi không uống được nữa."
Nhớ lại hạnh phúc vẫn còn nguyên vẹn.
Hai người anh em của Lâm Thiên Vũ trên đầu nổi đầy dấu chấm hỏi, tên này phát xuân sao.
"Này, Thiên Vũ cậu làm sao thế hả?"
"Nhớ tới một câu nói nên cười thôi."
"Câu gì?"
"Tình yêu cũng giống như uống rượu. Ly khai vị thơm ngon và đầy quyến rũ nhưng ly cuối mới làm cho ta say."
Với hắn Nghi Anh là ly khai vị còn Đan Tâm mới chính lam người làm cho hắn say, say đến mức không muốn ngủ nữa.
Âu Dương Thiếu Phong nhìn qua Dương Thừa Văn nói chắc như đinh đóng cột.
"Tớ cá mười ăn mười câu này Thiên Vũ đạo ra từ một tác phẩm ngôn tình nào đấy."
"Thế thì sao nào, có gì không đúng."
Dương Thừa Văn để phục vụ dọn hết rượu trên bàn đi dể đây không biết Lâm nhị thiếu sẽ phát diên gì nữa.
"Cậu sau khi tỉnh lại rất lạ."
"Lạ