Tác giả: Kagen no Ju
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341367
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.
con gái cá tính nhất mà tớ từng gặp, mọi thứ đều hấp dẫn tớ, trên thế giới này chỉ có mình nàng là người con gái duy nhất không đếm xỉa đến mị lực của tớ thôi!"
Éc! Em cũng là người con gái rất không đễm xỉa đến mị lực của anh nè. . . . . .
Thì ra anh chàng này đơn phương tương tư, chúng tôi sau khi ăn xong tập thể trốn tránh, rất không phúc hậu vứt bỏ cái tên đang phát lực mê hoặc này.
Bất quá. . . . . . Cái cô nàng nọ rất giống người tôi quen nha. . . . . .
Cơm nước xong xuôi về đến công ty thì đã đến giữa trưa, đột nhiên đụng phải Cao Phàm, vừa định đi đường vòng tránh hắn, đột nhiên trông thấy một người làm tôi ngày đêm mong nhớ đã lâu.
Chỉ thấy người này dang rộng hai tay, lộ ra nụ cười tinh xảo mê người, nhìn tôi nhẹ nhàng mê hoặc: "Cục cưng! Lại đây ôm một cái coi!"
Nghe vậy tôi lập tức nhẹ nhàng linh hoạt chạy qua, cùng người này ôm nhau thắm thiết.
Người này chính là tôi bạn bè một trong, tên là Mạc Tuyên.
Mạc Tuyên là loại mỹ nữ trung tính, cao 1. 75, tóc ngắn, tiếng nói trầm thấp, hơn nữa nàng lại yêu thích thời trang unisex, người ngoài nhìn vào quả thực là một soái ca, bởi vậy ở trường học có lúc chúng tôi thường xuyên giả làm tình lữ, làm cử chỉ vô cùng thân mật. Người này học chuyên ngành luật, sau khi tốt nghiệp lập tức xuất ngoại tu nghiệp, mới đi vài năm thôi. Lần này thật vất vả mới gặp lại được, bảo tôi có thể nào không kích động?
Chúng tôi thân mật vưà đi vừa ôm ấp, người ngoài nhìn vào tựa như một đôi tình nhân đã lâu không gặp.
Đột nhiên Mạc Tuyên ôm eo tôi đẩy đến một chỗ vắng người, nhìn sau lưng tôi, trêu chọc hỏi: "Cục cưng à, em có đàn ông lúc nào mà không nói cho tôi biết?"
Đàn ông?
Tôi quay đầu lại chăm chú, càng nhìn càng gặp Cao Phàm vẻ mặt rắm thối xuất hiện phía sau chúng tôi, tên này tới lúc nào vậy nhỉ?
"Hi! Cao Phàm!" Tôi nhìn hắn vẫy tay, đem Mạc Tuyên kéo đến trước mặt hắn: “Để em giới thiệu hai người nha."
Vừa định giới thiệu, điện thoại vang lên, vì vậy tôi chạy qua một bên nghe.
Khi tôi quay trở lại trước mặt hai người kia, chỉ thấy Mạc Tuyên vẻ mặt đắc ý, còn Cao Phàm vẻ mặt âm trầm. Tôi nghi hoặc nhìn bọn họ, thật sự có chút nghĩ không thông vỏn vẹn mới vài phút rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
"Cái đó. . . . . . hai người đã chào hỏi nhau rồi nhỉ?"
Mạc Tuyên ôn nhu nhìn tôi gật gật đầu, nhìn về phía Cao Phàm vẻ mặt vô cùng đắc ý nói: "Anh Cao, không ngại đem tiểu Nhã cho tôi mượn một đêm chứ?"
Cao Phàm hít sâu một hơi, đột nhiên thân mật ôm tôi, nhìn Mạc Tuyên ra vẻ bên ngoài tươi rói bên trong khóc thầm nói: "Tối nay, tôi là tiến bộ mà, sẽ không can thiệp tự do của tiểu Nhã, nhưng mà, mượn lâu tôi sẽ mất hứng đó."
Giữa hai người họ lúc này tựa hồ tồn tại một loại dòng điện kỳ quái, sau khi họ trừng nhau vài giây, Cao Phàm đột nhiên nhéo mặt tôi một cái, cũng thân mật địa vuốt mũi tôi, ôn nhu nói: "Vợ yêu à, đêm nay nhớ trở về sớm một chút nha! Anh chờ em ngủ cùng đấy!" Nói xong lại nhìn Mạc Tuyên liếc, hoa lệ bỏ đi.
Tôi vuốt cái chỗ bị nhéo, nhìn bóng lưng Cao Phàm, lại xoay người nhìn về phía Mạc Tuyên đang cười không ngừng, mi nhíu lại, nghi ngờ hỏi: "Các người rốt cuộc nói gì đó, hắn sao lại có mấy động tác kì quái thế?" Nói xong tôi còn chỉ chỉ đến cái gò má bị nhéo.
Mạc Tuyên cười đến chảy cả nước mắt, rồi nhìn tôi lạnh lùng nói: "Không nói cho cậu biết! Bất quá chồng cậu đáng yêu ghê!"
". . . . . ."
Buổi tối, chúng tôi hẹn các bạn đại học họp mặt. Cao Phàm bọn họ là nhóm bốn người, còn chúng tôi là tổ ba người.
Tôi, Mạc Tuyên, An Thiến ba người chơi thân nhất, chị em cảm tình sâu đậm nhất. An Thiến là loại mỹ lãnh diễm, bây giờ là tiếp viên hàng không số một, cả ngày bay tới bay lui, chúng tôi muốn gặp mặt nhau một lần cũng không dễ dàng.
Lần này thật vất vả ba người mới tụ lại một chỗ được, không quậy một phen thì uổng quá đi?
Khó có dịp tiếp viên hàng không An Thiến tìm được một tuần nghỉ ngơi, mà Mạc Tuyên cũng có tròn một tuần xả hơi, vì vậy chúng tôi mỗi đêm đều tụ tập một chỗ, không đến sáng không về.
Thật vất vả hai mới có một đêm không tụ tập, tôi cuối cùng cũng có một đêm ở nhà trọn vẹn, kỳ thật người ta cũng rất nhớ người nhà mà, trước sau gì trong nhà còn có một đại soái ca nha.
Nghĩ đến Cao Phàm, đột nhiên phát hiện hình như rất lâu rồi không thấy hắn. Buổi sáng chúng tôi chia nhau đi làm, ở công ty hơi khó gặp, buổi tối thoáng thì lập tức bị hai bạn bắt đi, sau khi về đến nhà Cao Phàm cũng đã chìm vào giấc ngủ, bởi vì đoàn người của ông nội đi rồi, tôi liền chuyển ra khỏi phòng Cao Phàm, cho nên tính ra, tôi cùng Cao Phàm tựa hồ đã một tuần không gặp mặt .
Thật sự là đáng sợ. . . . . . Sống trong cùng một nhà mà chúng tôi có thể ngẩng đầu không thấy cúi đầu cũng không thấy.
Vì đền bù tổn thất cho Cao Phàm bị tôi lơ một tuần, tôi ân cần tự mình xuống bếp.
Ngồi ở trước bàn cơm Cao Phàm vẻ mặt khó chịu, rầu rĩ lên tiếng kháng nghị: "Ơ! Rốt cục cũng nhớ rõ anh chồng em sao! Anh còn tưởng rằng em cũng là loại có mới nới cũ đó." (nguyên bản là có tân hoan không c