Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.
ảo ở trong viện bảo tàng, phảng phất chút thanh tao, cả sự kiêu hãnh bản năng. Ánh mắt cô ta nhìn Thời Tiêu khiến cô có cảm giác cô ta giống như một công chúa ở trên cao, còn mình là một con vịt xấu xí và thấp hèn dưới chân cô ta. Nhiều năm trước, cô cũng từng bắt gặp ánh mắt này ở một cô gái cũng sang trọng như vậy. Thời Tiêu chưa bao giờ cảm thấy bản thân mình yêu đuối. Hồi ấy bởi vì để ý nên mới nhẫn nhịn. Còn giờ, Thời Tiêu khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười nhàn nhạt.
Nụ cười bất ngờ của cô dưới con mắt của Diệp Trì lại trở nê đẹp đẽ mê hồn. Anh hơi ngây người rồi vòng tay qua eo cô, giới thiệu: “Đây là vợ anh, Thời Tiêu. Còn đây là Phong, em gái Cẩm Thành!”
Diệp Trì vừa nói xong, Thời Tiêu lập tức nhận thấy cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt mình như sững người lại.
Phong, em gái của Phong Cẩm Thành. Dưới ánh đèn nhập nhoạng, Thời Tiêu đột nhiên nhớ ra một cây nói: “Diệp Trì, tháng sau Cẩm Phong về nước”. Mặc dù ân oán thù hận ra sao Thời Tiêu không biết cụ thể, nhưng cô cũng thấp thoáng nhận ra là mối quan hệ giữa Diệp Trì và cô gái này không hề đơn giản. Sau khi hiểu ra vấn đề, Thời Tiêu đã xác định chắc chắn rằng cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt chẳng có chút thiện cảm nào với mình, hơn nữa bản thân cô cũng chẳng muốn có mối quan hệ sâu sắc với cô ta, vì vậy cô không cần phải ép mình chịu đựng cô ta.
Do vậy Thời Tiêu chỉ khẽ gật đầu, coi như một lời chào hỏi qua loa.
Kể từ lúc Thời Tiêu bước vào cửa, sắc mặt của Cẩm Phong đã vô cùng khó coi. Mặc dù Phong Cẩm Thành đã nhắc trước với cô, nhưng bao nhiêu năm nay. Khi mà cuối cùng cô ta cũng có đủ dũng khí để về nước, chào đón cô trở về chính là thông tin Diệp Trì đã lấy vợ. Nói thực lòng, Cẩm Phong thấy rất khó chịu, nhất là vợ Diệp Trì lại là một con nhóc kỳ quặc, điều này khiến cô thực sự không cam tâm.
Ánh mắt Cẩm Phong lướt một vòng quanh người Thời Tiêu rồi lạnh lùng nói: “Dây chuyền đẹp thật!”
Diệp Trì hơi khựng người, giờ mới chú ý đến sợi dây chuyền nằm trên cô Thời Tiêu. Hôn nay Thời Tiêu mặc một chiếc áo lông cừu màu đen, để hở cái cổ thon nh
và trắng ngần, lại được to điểm bởi sợi dây chuyền bạch kim nên càng trở nên đẹp mắt. Nhưng Diệp Trì dám chắc từ trước đến giờ anh chưa từng nhìn thấy sợi dây chuyền này. Thực ra Thời Tiêu không thích đeo mấy thứ này, không phải anh theo dõi cô, nhưng ngay cả nhẫn cưới thỉnh thoảng cô vẫn quên đeo. Vì vậy anh cảm thấy ngạc nhiên trước sự xuất hiện của sợi dây chuyền này.
Những ngón tay thon dài của Diệp Trì nhấc viên pha lê hình giọt nước lên tỉ mỉ quan sát: “Ở đâu ra thế?”
Thời Tiêu rất thành thật đáp: “Bạn em tặng!”
Thực ra hành động ban nãy của Diệp Trì không phải là cố ý. Đột nhiên nhìn thấy trên cổ vợ mình là sợi dây chuyền gã đàn ông khác tặng, lúc ấy máu nóng ở đâu bốc lên, anh chẳng chút nghĩ ngợi mà giật phắt sợi dây ấy ra khỏi cổ cô. Lúc Thời Tiêu nổi giận thật rồi anh mới hốt hoảng bừng tỉnh, nhận ra mình quá nóng nảy. Thời Tiêu chắc chắn không thể hiểu nổi. Cứ xem ánh mắt cô nhìn Diệp Trì ban nãy, chẳng khác gì nhìn một bệnh nhân tâm thần.
Thời Tiêu không biết được giới hạn chịu đựng của Diệp Trì, Diệp Trì cũng không muốn làm cô chết khiếp, khó khăn lắm mới lấy được một người vợ hợp ý thế này, thương yêu còn chưa hết nữa là. Hơn nữa cô nhóc còn chưa mặc áo khoác, cứ thế chạy phăm phăm ra ngoài. Bên ngoài nhiệt độ dưới không độ, không cẩn thận lại bị cảm lạnh, nếu vậy mình càng xót xa hơn.
Vội vàng đuổi theo rồi dỗ dành, Diệp Trì phải thừa nhận, trước mặt cô nhóc này, anh là người thua cuộc, anh không thắng nổi cô. Say này sẽ tìm hiểu cho rõ, rốt cuộc cái gã tiền bối chết tiệt kia đóng vai trò gì ở đây?
Nói thật lòng Thời Tiêu cũng bị Diệp Trì làm cho sợ chết khiếp. Vẻ mặt sầm sì của anh ta lúc nãy vô cùng xa lạ khác hẳn với Diệp Trì ngày thường, có hơi đáng sợ, hơi nguy hiểm. Nhưng lúc anh ta đuổi theo cô ra ngoài, nhận sai về mình, với tính cách kiêu ngạo của anh ta mà nói nhiều lời ngon ngọt như vậy rồi, nếu mình còn tiếp tục làm căng thì không hay lắm. Với đàn ông ai cũng có sĩ diện, mình thật sự không nên hùng hổ bỏ đi như vậy. Do đó cuối cùng Thời Tiêu cũng theo anh quay lại.
Hồ Quân, Tả Hồng, Phong Cẩm Thành coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, vẫn gọi món, rót rượu và ăn uống như bình thường.
Hôm nay bọn họ uống rượu vang do Diệp Trì mang đến. Diệp Trì có sở thích sưu tập rượu vang, điều này Thời Tiêu đã biết từ lâu bởi, trong nhà có nguyên một cái tủ chuyên đựng các loại rượu vang. Thời Tiêu không hiểu lắm nhưng với khả năng thưởng thức của Diệp Trì, chắc chắn giá những chai rượu ấy đều không hề rẻ.
Con người Diệp Trì rất thích thưởng thức rượu, thỉnh thoảng còn bảo Thời Tiêu uống cùng. Cho dù là uống rượu gì, Thời Tiêu cũng một hơi uống cạn. Lần nào Diệp Trì cũng bảo cô rằng chẳng khác gì “bón hoa nhài cho trâu ăn”. Thời Tiêu muốn nói, thực ra trâu đây có thích ăn hoa nhà. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ nâng ly rượu vang sóng sánh, chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ của Phong Cẩm Phong,