XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1249 lượt.

lên đúng kiểu nịnh nọt.
Mọi người cùng Thời Tiêu vội vàng đi theo sau ông ta. Cả đám người đi đến đại sảnh nhà hàng, nhìn thấy cánh cửa tự động mở ra, có ba người đàn ông cao lớn bước vào. Đi đầu là một người cao lớn, dáng đi thong dong, toàn thân toát lên vẻ điền đạm và phong thái rất nho nhã.
Trong phút chốc, đôi chân Thời Tiêu dường như bị gắn chặt xuống nền nhà, đứng yên bất động, toàn thân cứng đờ, ánh mắt dán chặt vào người đàn ông đang chậm rãi từ xa tiến lại. Dưới ánh đèn sáng trưng, cho dù Thời Tiêu có muốn không nhìn rõ cũng không được.
Đã bao lâu rồi? Dường như đã trải qua cả cuộc đời rồi, người đàn ông dịu dàng và cao lớn trong ki ức, người đàn ông cao quý như cây tùng, cây trúc ấy lại đột nhiên xuất hiện trước mắt cô. Bỗng chốc cô có cảm giác thật chua xót.
Hứa Minh Chương, cho dù biết anh đã quay về từ lâu, nhưng cuộc gặp gỡ này thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của Thời Tiêu. Trước mắt cô như bị bao trùm bởi một lớp sương mù dày đặc, khiến Thời Tiêu bắt đầu mất phương hướng, những cảnh tượng trong quá khứ lại hiện rõ trong đầu cô.
Thực ra đến giờ Thời Tiêu cũng không nhớ rõ cô đã trở thành bạn gái của Hứa Minh Chương như thế nào nữa. Có lẽ kể từ hôm liên hoan ở Ô Long ấy. Năm đại học thứ nhất, gần như tất cả những nam nữ sinh chưa có người yêu đều nhiệt liệt chào đón hoạt động này. Một đám trai gái không quen biết ôm hy vọng trong lòng, đến ăn uống, vui chơi, sau đó những người thấy hợp nhau sẽ đi chung với nhau.
Lúc ấy Thời Tiêu mới vào đại học, nhờ vẻ ngoài ngây thơ và đáng yêu đã lừa được không ít anh chàng, gần như trở thành một người được “chào đón” nồng nhiệt ở trong buổi liên hoan. Con trai thích Thời Tiêu thì khỏi nói làm gì, ngay cả đám con gái cũng hoàn toàn là vì bạn Thời Tiêu của chúng ta vô cùng ngây thơ, cho dù con trai thích cô thế nào, tỏ tình với cô ra sao, cuối cùng cô vẫn có bản lĩnh biến họ thành “anh em bạn bè” với mình. Vì vậy loại người vừa thu hút con trai lại chẳng phải là mối đe dọa như thế này đương nhiên sẽ được nhiều người yêu mến. Thời Tiêu cũng rất thoải mái, nói chung có thể ăn uống miễn phí, tiết kiệm được tiền, thức ăn lại ngon hơn cơm của nhà ăn, đã vậy còn được vui chơi, tội gì không đến!
Học kì hai năm nhất, có một lần Thời Tiêu bị bạn cùng kí túc kéo đến một bữa tiệc. Ai dè vừa kéo cô đến đó thì bạn cùng phòng của cô nhận được điện thoại nên đi mất, để cô lại một mình. Lúc này Thời Tiêu mới phát hiện ở đây cô chẳng quen với ai, địa điểm là một phòng của nhà hàng gần trường, có vẻ khá sang trọng, có thể chiêu đãi người khác ở đây chắc phải là người có điều kiện kinh tế cũng không tồi, hơn nữa Thời Tiêu phát hiện ra, mấy anh chàng nam sinh đang có mặt ở đó toàn là “hàng tuyển”.
Với kinh nghiệm nhiều lần tham dự tiệc tùng, Thời Tiêu không thể không thừa nhận lần đi này rất “đã mắt”, đặc biệt là anh chàng ngồi đối diện cô. Những chuyện về sau ra sao, Thời Tiêu nhớ rất mơ hồ, chỉ nhớ anh chàng ngồi đối diện đưa cho cô một ly rượu. Cô uống cạn, sau đó lại rót đầy, rồi cô lại uống cạn, cứ liên tục như vậy, sau đó mơ mơ màng màng chìm vào cơn say, mơ mơ màng màng dựa vào chàng trai đó, mơ mơ màng màng đi theo anh ta, mơ mơ màng màng dâng hiến nụ hôn đầu của mình cho anh ta. Ngày hôm sau, cô tỉnh lại trên cái giường thơm nức của anh chàng, lúc này mới biết tên anh là Hứa Minh Chương.






- Tiểu Thời… Tiểu Thời…
Trưởng phòng Phạm nhiều lần đánh mắt ra hiệu, chỉ cần nhìn ánh mắt của Hứa công tử cũng đủ biết anh ta không hề thờ ơ trước Thờ
i Tiêu. Cũng phải, Thời Tiêu quả thật rất xinh đẹp, nhất là sau khi trang điểm kĩ lưỡng lại càng trở nên xinh đẹp hơn, chỉ có điều nếu lọt vào mắt xanh của Hứa công tử thật thì đây đúng là chuyện nằm ngoài sức tưởng tượng.
Kể ra thì hoàn cảnh xuất thân của anh chàng họ Hứa này cũng chẳng hề bình thường, mặc dù nói là Hoa kiều tốt nghiệp đại học danh tiếng, Hoa kiều thì nhiều, nhưng người vừa vào cục công an đã được phân ngay vào ngành điều tra kinh tế thì chẳng có mấy người, hơn nữa vừa vào đã được cất nhắc lên làm đội phó, đấy chẳng phải là nhờ có ông bố là cục phó cục công an sao
Năm đó phó cục trưởng Hứa tiếp quản khu vực này, trưởng phòng Phạm cũng đến chúc mừng, có thể nói cũng có đôi chút giao tình, nhờ thế mà lần này trưởng phòng Phạm mới mời được họ, ông ta đâu dám lấy danh nghĩa là cơ quan để mời khách, chỉ dám coi như là mời trên danh nghĩa cá nhân thôi.
Cơn giận của Hứa Minh Chương lúc ấy như thế nào không cần nghĩ cũng biết. Cơn nóng giận ấy đã thiêu rụi toàn bộ lý trí, niềm kiêu hãnh thường ngày của anh. Anh lao đến vung nắm đấm vào mặt kẻ đó. Còn Thời Tiêu lại đứng chắn cho anh ta, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi Minh Chương, em thích người khác rồi, chúng ta chia tay thôi!”
Một người từ bé đến lớn luôn là người tài giỏi và kiêu hãnh như Hứa Minh Chương lần đầu tiên nếm mùi vị của sự thất bại, lĩnh hội được thế nào là nỗi đau khắc cốt ghi tâm. Anh thậm chí còn nhớ rõ, mình đã vội vàng chạy đến để báo cho cô một tin tốt