Tổng Giám Đốc Chung Nhà, Xấu Xa
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.
h đèn.
Thời Tiêu cảm thấy không thể nào quen được với chuyện này. Cô thích việc hai cơ thể quấn lấy nhau trong bóng tối. Nhưng hiện giờ cô có thể nhìn thấy rất rõ ràng, thậm chí có thể nhìn thấy bộ dạng của mình hiện rõ trong đôi mắt đen láy của Diệp Trì, xa lạ và phóng đãng.
Thời Tiêu nhắm mắt lại, lẩm bẩm: “Tắt đèn đi!”
Lồng ngực Diệp Trì rung lên, anh bật cười, tiếng cười phảng phất sự quỷ quyệt: “Tại sao phải tắt đèn? Anh thích nhìn em như thế này, thật rõ ràng. Em là của anh, Thời Tiêu, em là của anh, em hãy nói đi…”
Cùng với giọng nói độc chiếm, bàn tay anh bắt đầu dò dẫm xuống dưới, những ngón tay bắt đầu trườn đi đầy linh hoạt, lúc lên lúc xuống, lúc ra lúc vào. Thời Tiêu làm sao chống lại được sự kích thích của Diệp Trì, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp, kèm theo đó là tiếng rên rỉ đầy nôn nóng, cô gần như không thể chịu đựng được nữa.
Diệp Trì nhớ lại buổi tối ngày hôm nay, bỗng chốc lại thấy căm hận, lại càng giở nhiều trò khiêu khích cô. Thời Tiêu cuối cùng không chịu nỗi nữa, siết chặt nắm tay, đấm mạnh vào người Diệp Trì, răng cắn chặt vào môi, cắn mạnh đến suýt bật máu, nhưng quyết không nói nửa câu. Rõ ràng đã gần đến giới hạn, cơ thể run lên nhè nhẹ, thế nhưng bộ dạng vẫn ngang bướng không chịu khuất phục, khiến cho Diệp Trì vừa yêu vừa hận. Diệp Trì chợt mềm lòng, khẽ thở dài, xoay người một cái rồi đè Thời Tiêu xuống, với tay tắt cái đèn pha lê trên trần nhà. Cùng với bóng đêm bao trùm, anh hăm hở “đi sâu” vào trong cơ thể cô.
Diệp Trì lúc ở trên giường mãi mãi là ông vua, còn Thời Tiêu chỉ biết tuân phục. Có lúc Thời Tiêu nghĩ, có lẽ bản chất của mình là một kẻ hư hỏng, cho dù không hiểu Diệp Trì nhưng cô vẫn thoải mái lên giường với anh ta, ngoan ngoãn nằm dưới cơ thể anh ta, mặc cho anh ta thoải mái hành sự. Hơn nữa dần dần cô cũng cảm thấy quen và bắt đầu sa lầy, giống như một lẻ hút thuốc phiện, rõ ràng trong lòng không muốn nhưng lại không tài nào kiểm soát được khao khát bản năng của mình.
Thực ra cơ quan của Thời Tiêu có thể coi là một đơn vị điển hình của thành phố, khu vực trực thuộc còn có một xưởng liên doanh cùng với siêu thị khá lớn.
Phò
ng kế hoạch hoá gia đình mà Thời Tiêu làm việc mặc dù không có màu mè gì nhưng bộ phận thu hút vốn đầu tư lại là một “miền đất hứa”, thường xuyên được đi ăn uống. Những chuyện tốt thế này Thời Tiêu tự biết chẳng đến lượt mình. Hồi đó, cô học trường quản lý thương mại, nhưng dưới sự đốc thúc của bố mẹ, tốt nghiệp một cái là nhờ vào mối quan hệ xa lơ xa lắc nào đó của gia đình để chạy vào đây làm một công chức nhỏ trong phòng kế hoạch hoá gia đình, mặc dù lương không cao nhưng Thời Tiêu cảm thấy rất hài lòng. Dù gì cũng được coi là một cán bộ nhà nước, cũng được biên chế vào bảo hiểm đầy đủ.
Những người quen biết Thời Tiêu đều biết cô rất lười, lại không có ý chí. Đám bạn học đại học cùng với cô hiện giờ không phải kiếm được một anh Hoa kiều thì chí ít cũng kiếm được một anh trí thức có tài. Dù gì thì trường đại học cô từng theo học cũng rất có tiếng tăm. Chỉ có mỗi mình cô là sống bình dị, cam phận tầm thường.
Nhưng người như Thời Tiêu cũng có ưu điểm, ngoại hình lại xinh xắn, nhất là khi cô ở trong một văn phòng toàn là những phụ nữ luống tuổi, chẳng khác gì một chùm nho đỏ mọng nổi bật giữa đống cam vỏ xù xì. Vì vậy cứ đến văn phòng làm việc, từ nhân viên vệ sinh mới vào làm cũng biết Thời Tiêu.
Mặc dù đẹp nhưng thực ra mặc thế cũng hơi lạnh. Vào đến nhà hàng Cẩm Giang ấm áp Thời Tiêu mới thở phào, ngẩng đầu lên liền thấy đồng nghiệp, lãnh đạo đang ngồi ở khu vực chờ. Nhìn cảnh tượng ấy mà Thời Tiêu không khỏi kinh ngạc, không chỉ có ba vị sếp mà cả mấy đồng nghiệp của cô cũng đều đến rồi, ai nấy đều ăn mặc đẹp đẽ, khác hẳn với vẻ cứng ngắc hàng ngày.
Đặc biệt là Tiểu Phạm, hoa khôi của phòng đầu tư cũng có mặt. Tiểu Phạm này là cháu gái của sếp, ai trong cơ quan cũng biết cô ta là sinh viên đại học mới chuyển đến, xinh đẹp dễ thương, hơn nữa gia đình có quyền thế, lúc nào cũng tỏ ra kiêu ngạo trước đám đàn ông chưa vợ, thậm chí đã “đè bẹp” cả Thời Tiêu, trở thành hoa khôi của cơ quan. Có thể thấy đôi khi hoàn cảnh xuất thân còn quan trọng hơn cả cái mặt.
Thời Tiêu lại gần. Trưởng phòng Phạm mãi mới nhận ra cô. Ông ta đưa mắt nhìn cô, có vẻ rất ngạc nhiên. Các đồng nghiệp khác cũng trầm trồ, Tiểu Phạm quay một vòng quanh Thời Tiêu, tấm tắc: “Bộ quần áo trên người chị Thời không ít tiền đâu nhỉ, mua ở đâu thế?”
Thời Tiêu hơi khựng người, sau đó đáp bừa: “Ở Hồng Kông, nhờ người gửi về
Cô Phạm gật đầu: “Tôi thấy cũng phải. Chị xem bộ quần áo của chị nhái như thật, thoáng nhìn còn không phân biệt được thật giả đấy. Đây là kiểu mới nhất của hãng Dior mùa đông năm nay. Tôi đã nhìn thấy trên tạp chí rồi, chị Thời mặc đẹp thật!”
Đôi mắt to sáng lấp lánh, Thời Tiêu ngại ngùng gật đầu, đột nhiên trưởng phòng Phạm đứng dậy, ngần ấy tuổi rồi, thân hình lại to béo nhưng ông ta đi lại cũng khá nhanh nhẹn. Trên khuôn mặt béo tròn kia hiện