XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.

yêu nhau thắm thiết. Nam nữ trẻ trung, lại yêu thương nhau thắm thiết, còn có gì quan trọng hơn thế nữa? Chỉ cần có tình yêu, hai người hoàn toàn có thể xây dựng một gia đình.
Nhưng bây giờ, mặc dù Lục Nghiêm rất kinh ngạc, nhưng anh cũng thấy buồn, cũng tiếc thay Minh Chương. Anh không ngờ bố mẹ Minh Chương lại dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để đe dọa Thời Tiêu. Thời Tiêu lúc ấy mới bao nhiêu tuổi? Mới chỉ là một cô bé học đại học năm thứ hai mà thôi, lúc ấy chắc cô đã tủi thân và buồn bã lắm, nhưng đều phải nuốt ngược vào trong lòng, có thể là nước mắt, mà cũng có thể là máu tươi.
Lục Nghiêm cảm thấy hơi sốc: Cậu định làm cái gì?”
Hứa Minh Chương cười nhạt, vẻ mặt chua xót: “Tôi có thể làm gì chứ? Yên tâm, tôi chỉ muốn đòi lại Thời Tiêu của tôi mà thôi, những chuyện khác chẳng liên quan gì đến tôi hết!”
Thứ hai, Thời Tiêu không đi làm. Thời Tiêu vốn muốn đi, cũng là lấy cớ tránh Diệp Trì, nhưng Diệp Trì không chịu, tự ý gọi điện xin nghỉ giúp cô, đã vậy chẳng xin nghỉ một ngày mà xin nghỉ hẳn một tuần.
Thời Tiêu không muốn nói chuyện với anh ta, nhưng cơm anh ta nấu vẫn cứ phải ăn, nếu không ăn anh ta cũng sẽ nghĩ đủ cách ép cô ăn, như thế thật chán chết!
Thời Tiêu vẫn cảm thấy không mấy dễ chịu nhưng dạ dày đã ổn hơn nhiều. Cô nằm ườn trên ghế sô pha, đắp một cái chăn mỏng trên người, mắt đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tiếng tivi ồn ào dường như chẳng ảnh hưởng gì đến cô. Cô thất thần nhìn nhưng không biết đang nhìn cái gì, nghĩ cái gì? Diệp Trì nhìn theo ánh mắt của cô, hôm nay thời tiết thực sự rất đẹp, trên bầu trời cao trong xanh được tô điểm mấy đám mây trắng bông lững lờ trôi. Từ góc nhìn của Diệp Trì còn có thể nhìn thấy dòng xe cộ tấp nập ở bên dưới.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, Diệp Trì định thần lại, hướng ánh mắt vào Thời Tiêu. Điện thoại đổ chuông mấy tiếng, Thời Tiêu mới chậm rãi cúi đầu nhìn, sau đó hơi ngẩn ra, nhưng không nghe, chỉ dán chặt mắt vào màn hình.
Diệp Trì nhíu mày, đứng dậy lại gần, cầm điện thoại lên lướt qua, ánh mắt chợt sa sầm, ngồi xuống bên cạnh Thời Tiêu, nhìn cô dường như đang dò xét, lại có chút như đang suy đoán: “Hứa Minh Chương, có nghe không?”
Thời Tiêu chợt thấy hốt hoảng, dù gì kí ức lần trước vẫn còn quá rõ rệt. Đó mới chỉ là anh ta suy đoán rằng cô với Hứa Minh Chương là người tình cũ, lần này… Trong mắt Thời Tiêu thấy rõ sự sợ hãi khiến Diệp Trì lại lần nữa vô cùng hối hận thấy mình đúng là điên rồi. Hứa Minh Chương, nhìn thấy ba chữ này, Diệp Trì chợt phát hiện ra bản thân mình vẫn có một ngọn lửa không thể trấn áp ở trong lòng. Nhất là khi anh nhìn thấy phản ứng của Thời Tiêu, cho dù thế nào, Hứa Minh Chương hiện giờ ảnh hưởng lớn nhất đến cô, điều này khiến Diệp Trì không khỏi khó chịu. Thời Tiêu cắn chặt môi, nhìn anh chằm chằm, người co rúm lại, giống hệt như một con mèo nhỏ hoảng sợ, khiến ai nhìn cũng phải thấy động lòng thương.
Diệp Trì bỗng thấy mềm lòng, khẽ thở dài rồi tắt máy luôn, sau đó ném điện thoại lên thảm: “Mai anh đổi số cho em. Tiêu Tiêu, nghe lời anh đừng gặp lại hắn, đừng nhớ hắn cúi đầu hôn lên môi cô, hơi thở ấm nóng, nhè nhẹ phả vào mũi cô, mang theo mùi thuốc lá thơm thơm lướt qua bờ môi cô, mặt cô, rồi ra sau tai cô, tiếng thì thầm vang lên: “Đừng nhớ tới hắn, em là Tiêu Tiêu của anh, em là của anh…”
Đầu lưỡi đưa vào trong lỗ tai cô, luồn lách như một con rắn. Thời Tiêu rùng mình, lấy tay chống vào ngực Diệp Trì, đẩy anh ta ra. Vì cô đẩy quá mạnh, Diệp Trì lại không đề phòng nên bị hất ngã ngửa ra đất, trông khá là thê thảm.
Thời Tiêu chớp chớp mắt, vội vàng cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh, vẻ e dè như một chú chim nhỏ.
Mặt Diệp Trì chợt sa sầm mặt xuống, nhưng nhìn thấy vẻ sợ hãi của Thời Tiêu, anh lại không khỏi phì cười. Mình đáng sợ đến thế sao? Nghĩ kĩ lại thì hôm ấy anh chỉ ép buộc cô có một lần mà thôi, chẳng lẽ cả đời này sẽ không được đụng vào cô nữa?
Tối hôm qua Thời Tiêu đã như vậy rồi, nằm trên giường mà cố tình nằm cách xa anh ra, nằm sát ra mé giường, đến mức suýt nữa rơi từ trên giường xuống đất. Chẳng qua chỉ là một cái giường, thế mà ở giữa còn bị cô ngăn đôi, khoảng cách đủ đến cả tấc, chẳng ai chạm vào ai cả.
Diệp Trì lúc ấy dở khóc dở cười, nhưng Diệp Trì là ai chứ? Mặc dù trong lòng muốn dỗ dành cô, muốn thuận theo cô nhưng dù gì cũng có giới hạn. Vợ chồng ngủ chung trên một cái giường mà nằm cách xa nhau như vậy đâu có được?
Hơn nữa Diệp Trì lại có thói quen ôm Thời Tiêu đi ngủ, cảm giác mềm mại và dễ chịu khó nói thành lời. Đợt mới kết hôn hai người vì chuyện này mà cãi cọ không ít, Thời Tiêu thường có thói quen ôm gối đi ngủ, nhưng Diệp Trì cứ một mực đòi ôm cô, kiểu ôm gọn lỏn trong lòng, một tay đặt dưới cổ Thời Tiêu, một tay ôm vào eo cô, kẹp chặt hai chân cô trong chân mình, ôm chặt như nhện ôm trứng.
Thời Tiêu gần như chẳng thể động đậy, đương nhiên cô thấy rất khó chịu, nhiều lần phản kháng mà không được. Cuối cùng Diệp Trì liền nhét cái gối vào lòng cô, còn mình thì vẫn ôm vợ chặt cứng như thế. Vậy là Thời Tiêu có phản kháng cũng ch