Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1316 lượt.
cứ hết giờ học là cô tự chạy đến chỗ anh, bê hộp kem ăn ngấu nghiến. Anh và Lục Nghiêm chỉ biết đứng bên cạnh nhìn cô ăn. Đợi cô ăn đã đời rồi, ba người liền đi ăn cơm. Thời Tiêu thích ăn nhất là món mì ở quán mì dưới nhà anh, hơn nữa cô lại ăn rất cay, cho hẳn mấy thìa ớt vào bát khiến cho bát mì thịt bò đỏ những ớt mới bắt đầu xì xụp, ăn đến toát mồ hôi, vừa ăn vừa suýt xoa, đôi môi cũng đỏ mọng lên. Buổi tối, lúc Hứa Minh Chương ôm cô ngồi xem tivi, hôn lên môi cô mà vẫn cảm nhận được vị cay trên đó.
Về sau một tháng có đến mấy ngày cô ôm bụng kêu la, không đứng thẳng lưng được, phải nằm bò ra giường anh mà rên hừ hừ, trên trán lấm tấm mồ hôi, khiến anh phát hoảng, vội vàng đưa cô đi bệnh viện. Cô nhất quyết không đi. Lúc ấy Hứa Minh Chương làm sao cãi lại cô, đành phải lên mạng tìm hiểu mới hay vì ăn quá nhiều đồ lạnh và cay nên mới dễ bị như thế.
Kể từ đó, Hứa Minh Chương bắt đầu thực hiện chế độ ăn uống nghiêm ngặt cho cô. Những thứ quá cay không được ăn, những thứ quá lạnh cũng không được ăn nhiều, phải ăn đúng giờ, đúng bữa, vì chuyện này mà hai người cãi nhau không ít lần. Về sau anh dạy cô uống trà, cô cũng bắt đầu thích trà, từ từ bỏ qua món kem và cô-ca.
Hứa Minh Chương rút ra kết luận, muốn quản lý cô không nên dùng hình thức ép buộc, càng ép buộc cô càng phản kháng.
Tướng Tiến đặt cốc trong tay xuống, nhìn Hứa Minh Chương đang ngẩn ngơ.
- Cậu đến tìm tôi là vì chuyện của Thời Tiêu đúng không? Vậy tôi nói cho cậu biết, cậu cũng nên biết từ sớm rồi, bốn năm trước…
Lúc Hứa Minh Chương từ chỗ Tưởng Tiến ra về, mắt anh đỏ hoe, trong lòng chỉ toàn phẫn uất và ân hận, còn cả sự xót xa, một nỗi đau xé gan xé ruột… Hóa ra đây mới là chân tướng sự việc, hóa ra chính vì chuyện này mà cô đã quyết tâm đòi chia tay anh.
Thời Tiêu vô lo vô nghĩ của anh lúc ấy đã phải chịu đựng những gì để nói ra lời chia tay với anh. Cô đã bị nhục mạ và đe dọa như thế nào? Mà sự nhục mạ và đe dọa ấy lại từ chính mẹ anh.
Hứa Minh Chương cảm thấy thế giới của mình sụp trong phút chốc, tình yêu của anh, cuộc đời anh, Thời Tiêu của anh… hủy hoại tất cả những thứ này chẳng phải ai khác mà chính là bố mẹ của anh. Thế mà anh đã căm hận cô suốt bốn năm ròng, thậm chí sau khi gặp lại còn dùng những lời lẽ cay nghiệt để sỉ nhục cô.
Khuôn mặt trắng bệch của cô lúc ấy thoáng hiện lên trong đầu anh. Hứa Minh Chương chỉ mong có thể cầm dao kết thúc đời mình, anh thật khốn nạn, thật ngu xuẩn…
Chẳng mấy khi cả hai vợ chồng cục phó Hứa đều ở nhà, Lý Lệ Hoa đặt điện thoại xuống, lẩm bẩm: “Sao điện thoại của Minh Chương không liên lạc dược nhỉ? Mới sáng ra đã đi đâu thế không biết? Hôm nay chủ nhật cũng chẳng chịu về nhà, cũng chẳng đi hẹn hò với Đình Đình, không biết có phải lại ra ngoài với Lục Nghiêm không nữa?”
Nói rồi Lý Lệ Hoa liền gọi đến số của Lục Nghiêm, đúng lúc ấy nghe thấy chuông cửa vang lên. Ông Hứa liền bỏ tờ báo trên tay xuống, cười bảo: “Đấy, nó về rồi đấy thôi! Em đấy, cứ chưa chi đã cứ sồn sồn lên!”
Đến lúc Hứa Minh Chương bước vào nhà, vợ chồng ông Hứa mới phát hiện ra có gì đó không bình thường. Hứa Minh Chương sắc mặt trắng bệch, ánh mắt tràn đầy sự thù hận, phẫn nộ: “Bốn năm trước, có phải bố mẹ đã dùng công việc của bố mẹ Thời Tiêu để ép cô ấy phải chia tay con không?
Mặt Lý Lệ Hoa chợt biến sắc, nhưng bà ta nhanh chóng lấy lại thần sắc, nhẹ nhàng nói: “Con hỏi những chuyện này làm gì, đã bốn năm qua rồi, Thời Tiêu chẳng phải đã lấy chồng rồi hay sao? Lại còn leo được vào nhà họ Diệp cơ đấy…”
- Có phải thế không?
Hứa Minh Chương gầm lên: “Có phải không? Con chỉ hỏi mẹ có phải như thế không? Có phải chính bố mẹ đã làm vậy không?”
Ông Hứa đứng dậy, mặt sầm sì: “Mày điên rồi à, như thế còn ra cái thể thống gì nữa không? Chỉ là một đứa con gái thôi, có cần thiết phải nổi đóa lên như thế không? Mày gầm lên như thế với bố mẹ mày, có còn chút phong độ, có chút văn hóa nào không hả?”
- Phong độ, văn hóa ư?
Nước mắt của Hứa Minh Chương trào ra, anh đau đớn nói “Bố mẹ có biết không, con yêu cô ấy, yêu thấu tận xương tủy, yêu đến mức cả đời này không thể không có cô ấy, yêu đến mức cho dù người ta đã lấy người khác rồi vẫn không thể từ bỏ. Mẹ à, cô ấy là mạng sống của con, không có cô ấy, con trai của mẹ không sống nổi!”
La hét xong, anh liền quay người lao ra ngoài.
Lệ Hoa sững người, lảo đảo ngồi bệt xuống ghế.
- Tôi phải giành lại cô ấy, giành lại cô ấy! Cô ấy vốn là của tôi, chẳng phải thế sao?
Hứa Minh Chương ngửa cổ tu cạn ly rượu, kiên định nói, ánh mắt sáng lấp lánh. Lục Nghiêm tưởng mình bị ảo giác, dường như trước mắt anh hiện giờ là Hứa Minh Chương của mấy năm trước. Lúc ấy anh cũng hùng hồn lên kế hoạch cuộc đời:
- Lục Nghiêm, tớ sắp tiết kiệm đủ tiền rồi. Đợi Tiêu Tiêu tốt nghiệp là bọn tớ sẽ kết hôn ngay, đến lúc ấy cậu sẽ được làm phù rể đấy!
Nói thực lòng, lúc ấy Lục Nghiêm cũng nghĩ họ sẽ kết hôn, hai người sẽ c mãi mãi, một ngày, một tháng, một năm, một đời… dù gì cả hai đều