Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.
ấy ánh mắt anh ta nhìn Thời Tiêu là có thể biết anh ta yêu cô biết nhường nào, lưu luyến cô biết bao nhiêu.
Thực ra Diệp Trì cũng rất sợ, nếu như hai người họ yêu nhau thế thì anh ngăn cản họ có nghĩa lý gì? Vì vậy anh phải điều tra, phải làm rõ chuyện quá khứ của hai người, biết địch biết ta trăm trậnăm thắng. Diệp Trì tôn thờ câu nói này, hơn nữa anh ta cũng rất muốn biết nếu như Hứa Minh Chương đã không thể từ bỏ, vậy tại sao hồi ấy lại chia tay?
Trước mắt, quan trọng nhất vẫn là Thời Tiêu. Rõ ràng cuộc bạo hành đêm qua đã để lại “di chứng” cho cô. Nếu nói Diệp Trì có điều phải hối hận thì đây đúng là điều khiến anh hối hận nhất. Nếu như biết cô không thể gạt bỏ chuyện cũ, lúc ấy có chết vì tức anh cũng tuyệt đối không làm như vậy. Diệp Trì thở dài, đặt Thời Tiêu lên giường, xoa xoa đầu cô: “Anh đi chuẩn bị nước tắm cho em, em tắm rửa trước, anh xuống nhà nấu cơm, vẫn còn canh gà, anh nấu cho em ít mì nhé!”
Thời Tiêu nhìn thấy Diệp Trì như thế này chợt thấy trong lòng khó chịu. Cô tự nhủ mình không thể mềm lòng. Cô ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, những căn nhà ở bên ngoài đều đã tắt đèn.
Hứa Minh Chương nghĩ ngợi suốt hai ngày hai đêm mà vẫn không hiểu nổi vẻ phẫn uất hiện lên trong đôi mắt Thời Tiêu sau cơn say.
“Anh quay về làm gì? Đã bốn năm rồi còn về làm cái gì?”
Sự oán trách trong giọng nói rõ mồn một. Thời Tiêu chưa từng như vậy, chỉ cần những chuyện cô đuối lý, nhiều lắm cô chỉ biết cúi đầu im lặng, hoặc làm bộ đáng thương, nắm lấy cánh tay anh, lắc lắc liên tục, vẻ biết lỗi. Nhưng nếu là chuyện cô có lý, cô sẽ cứng miệng hơn bất cứ ai, ngang bướng như một con lừa ưa nặng.
Giờ nghĩ lại chuyện bốn năm trước, đúng là có rất nhiều chuyện không sáng tỏ.
Bố mẹ luôn đặt kỳ vọng quá lớn vào anh, điều này Hứa Minh Chương biết rất rõ. Họ hy vọng anh sẽ ra nước ngoài, hy vọng anh sẽ mang vinh quang trở về vào làm ở cục công an rồi thuận lợi leo lên chức vụ cao.
Lúc ấy vì thất vọng và bực tức anh đã quên mất điều cơ bản này. Không được, anh phải làm rõ mọi chuyện, anh không tin Thời Tiêu lại nông nổi và tồi tệ như vậy, anh không tin! Nghĩ vậy, Hứa Minh Chương liền đi tìm Tưởng Tiến. Anh biết hiện giờ anh ta đang làm giảng viên ở trường đại học C, anh từng nghe mấy người bạn cùng trường nói chuyện này. Không khó để tìm ra Tưởng Tiến, mặc dù hôm nay là chủ nhật, sinh viên được nghỉ nhưng chỉ cần hỏi một sinh viên qua đường là có thể biết rõ đường đi. Hứa Minh Chương chưa bao giờ xem thường sức quyến rũ của Tưởng Tiến. Lúc còn học ở đại học A, anh ta là người ai ai cũng biết, cũng vì thế bại dưới tay anh ta Hứa Minh Chương mới cảm thấy hợp lý. Thời Tiêu thay lòng đổi dạ, đối tượng là Tưởng Tiến, như vậy anh mới tin.
Tưởng Tiến ở trong khu chung cư dành cho giảng viên của trường, trong căn hộ hai phòng ngủ, sạch sẽ và thoáng mát. Anh ta chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Hứa Minh Chương, thậm chí vẻ mặt anh có chút gì đó như muốn nói, cậu đến hơi muộn đấy.
Lúc Tưởng Tiến pha trà ở trong phòng bếp, anh khẽ liếc Hứa Minh Chương. Cùng là những “nhân vật nổi tiếng” trong đại học A, anh ta chẳng lạ gì cậu ta. Mặc dù lúc đã trở thành nghiên cứu sinh, anh vẫn thường nghe những thông tin về anh chàng họ Hứa này.
Anh ta khôi ngô, phong độ, khả năng vượt trội, gia đình quyền thế… gần như đều là những lời khen ngợi, hoặc cũng có thể coi là những lời ghen tị của mọi người. Về sau thông tin anh nghe nhiều nhất là chuyện tình cảm của Hứa Minh Chương, đó đúng là có thể sánh ngang với câu chuyện “Cô bé lọ lem”. Chuyện tình cảm của họ đồn khắp trong trường, có lẽ là bởi nó lãng mạn và không chân thực, cứ như chuyện cổ tích. Điều khác biệt là, chuyện cổ tích thường kết thúc có hậu, còn chuyện của họ thì kết thúc bằng bi kịch.
Thời đại bây giờ, nam nữ hợp tan, tan hợp thực ra chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng hai người này thật kỳ lạ, chuyện đã qua bốn năm rồi, giờ mới nghĩ ra đến hỏi anh. Tưởng Tiến không khỏi thở dài… e là đã muộn qu
Lúc anh bê bộ dụng cụ pha trà bằng thủy tinh trong suốt ra, mặc dù Hứa Minh Chương chẳng còn tâm trạng nào mà thưởng thức nhưng anh cũng nhìn rất lâu. Thủy tinh trong suốt, chẳng chút tạp chất, có thể nhìn rõ mẩu nước to, xanh ngất và những cánh trà đang từ từ duỗi ra ở trong cốc.
Bê cốc trà lên nháp một ngụm, mùi vị không tồi. Hứa Minh Chương tấm tắc: “Quả nhiên là trà ngon!”
Tưởng Tiến mỉm cười, nụ cười rất nhạt: “Quả nhiên cậu vẫn thích uống trà. Cô nhóc Thời Tiêu ấy lần nào cũng chê cà phê của tôi, nói người Trung Quốc thì phải uống trà!”
Hứa Minh Chương sững người, đây là câu cửa miệng của anh.
Lúc ấy Thời Tiêu thích nhất là cô-ca, cho dù là mùa đông hay mùa hè, đưa cô một chai cô-ca lạnh là chớp mất chỉ còn nửa chai, đã thế lại còn thả sức ăn kem lạnh. Hồi mới yêu nhau, Hứa Minh Chương cứ nhất nhất chiều theo ý cô, còn ra siêu thị mua cả thùng kem về chất đầy trong tủ lạnh nhà mình. Thế là ngày nào cô cũng đến tìm anh, không cần phải gọi điện hay nhắn tin,