Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1232 lượt.
ng mơ, vì vậy em không cần phải lo, anh sẽ sống tốt! Giờ thì em nói cho anh biết có chuyện gì xảy ra…
Sự đảm bảo à dụ dỗ của Diệp Trì khiến cho Thời Tiêu cũng nguôi nguôi:
- Em nghe thấy…..em nghe thấy chú Phan nói với Diệp Sinh là trong phổi anh có khối đen, em sợ…em sợ…
- Đồ ngốc ạ!
Diệp Trì phì cười, cúi đầu hôn chụt lên trán vợ:
- Khối đen thì có gì mà sợ, em sợ chồng em bị ung thư à…
Thời Tiêu lấy ta bịt miệng Diệp Trì lại:
- Không được nói, anh hứa với em rồi, không được chết trước em!
- Được, được anh không chết, chỉ cần em ngoan ngoãn hầu hạ anh như ban nãy, anh làm sao nỡ chết chứ?
Thời Tiêu đỏ bừng mặt, đấm Diệp Trì mấy cái, áp lực trong lòng đã vơi đi nhiều. Mặc dù vấn đề còn tồn tại nhưng Diệp Trì nói anh không chết, không hiểu sao Thời Tiêu lại tin, rất tin.
Sáng hôm sau, chú Phan đến. Diệp Trì liền hỏi thẳng.
Chú Phan liếc mắt, thấy Thời Tiêu đang căng thẳng chờ đợi, không khỏi phì cười:
- Cái con bé này, có nghe cũng chẳng chịu nghe cho hết đã ầm ĩ lên rồi. Lúc ấy vừa kịp Diệp Sinh qua nên chú nhân tiện nói luôn tình hình của Diệp Trì cho cậu ta nghe, dù gì cũng gãy hai xương sườn, máu đọng lại trong phổi, bị viêm cũng là chuyện bình thường. Vùng bị viêm đương nhiên sẽ hiện lên khối đen trên phim chụp, cháu nghĩ là cái gì?
Thời Tiêu nghe xong liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Buổi chiều Quyên Tử đến, Thời Tiêu liền lén kể cho cô nghe chuyện lần này mình nhầm tưởng.
Quyên Tử hừ giọng, gõ vào trán cô, nói chắc nịch:
- Cậu là đồ ngóc, cái gã tai họa Diệp Trì nhà cậu sống còn dai hơn gián, cậu cứ yên tâm, đừng lo bò trắng răng như thế. Đừng có anh ta nói gì cũng đáp ứng. Cái tên Diệp Trì ấy bụng dạ xấu xa, cậu phải đ phòng hắn mới được!
Thời Tiêu phì cười, nghiêng đầu nói:
- Tả Hồng thì không xấu xa chắc!
Quyên Tử cũng bật cười:
- Cậu tường tớ cũng ngốc như cậu chắc? Anh ta xấu xa nhưng tớ còn xấu xa hơn anh ta kìa! Cả đời này tớ cũng chả muốn đặt chân vào nhà họ Tạ nửa bước, cần gì phải nói anh ta chứ?
Thời Tiêu lắc đầu ngao ngán, Quyên Tử từ xưa đến nay vẫn sáng suốt hơn cô. Nhưng Thời Tiêu cảm thấy, trong lòng Quyên Tử vẫn có địa vị của Tả Hồng, bởi vì nếu không có, Tả Hồng muốn đeo bám Quyên Tử như bây giờ cũng chẳng có cơ hội. Tính cách của Quyên Tử thật ra còn lạnh lùng hơn cả Thời Tiêu.
- Vợ ơi, vợ ơi…..
Quyên Tử đạp cửa xông vào, gầm gừ chẳng chút thiện chí:
- Anh gọi ai thế hả? Tôi nói cho anh biết nhé, đừng có tưởng Tiêu Tiêu nhà tôi dễ bắt nạt, tôi là người nhà cô ấy, không phải hạng dễ bắt nạt đâu!
Diệp Trì bị Quyên Tử mắng tới tấp liền sầm mặt. Tả Hồng cười ái ngại, vỗ vai Diệp Trì:
- Này, chúng tôi đi trước đây, cậu chịu khó tĩnh dưỡng nhé!
Tả Hồng đến gần, kéo tay Quyên Tử thì thầm:
- Người cũng thăm rồi, chúng ta đi thôi. Chẳng phải em còn có cuộc phỏng vấn sao, để anh đưa em đi!
- Anh vô công rồi nghề, không có việc gì làm phải không? Không cần anh đưa, tôi tự đi được….
Cánh cửa khép lại, ngăn cách giọng nói của hai người đó ở bên ngoài, Diệp Trì lắc đầu, Thời Tiêu không nhịn được phì cười. Một người ngang ngược, vô lối như Diệp Trì mà cũng có biểu cảm này ư? Đúng la hiếm gặp hơn cả UF
Trải qua một phen hú vía, nhưng sau chuyện này, Diệp Trì lại trở thành kẻ được lợi nhất. Biểu hiện của vợ anh tối hôm đó khiến anh biết được, “tiềm lực” của vợ là vô cùng, đang chờ được “khai thác”. Kể từ đó về sau, Diệp Trì bắt đầu giở đủ trò.
Ra viện, hai người về nhà bố mẹ ở, dù gì bụng Thời Tiêu cũng ngày một to ra, đã qua sáu tháng, cái bụng lồi ra như cái trống rồi.
Lúc Diệp Trì đi làm lại, Thời Tiêu cũng chuẩn bị sinh. Cả nhà họ Diệp đều chìm trong cái không khí háo hức chờ đợi một sinh mệnh bé nhỏ sắp chào đời.
Tháng Mười, trời vào thu, nhận được thiệp mời của nhà họ Hồ, Hứa Minh Chương và Hồ Đình Đình làm đám cưới..
Diệp Trì ngồi dưới giường rửa chân cho vợ, bụng Thời Tiêu đã to, hoàn toàn không thể cúi gập lưng, chân cũng bị sưng phù, tối nào cũng phải ngâm chân trong nước âm thì đêm ngủ mới ngon.
Diệp Trì xót vợ lắm. Anh nghĩ, chỉ một lần này thôi, sau này họ sẽ không sinh con nữa. quá vất vả!
Diệp Trì lấy khăn bông lau khô, cuốn chân Thời Tiêu lại rồi đặt lên giường, sau đó đi đổ chậu nước rồi quay lại, nhìn thấy Thời Tiêu đang ngẩn ra nhìn tấm thiệp mời, trong lòng không khỏi chua xót:
- Có cảm nhận gì, có thể chia sẻ với chồng em một chút không?
Thời Tiêu đặt tấm thiệp cưới ở trên tay xuống, lườm Diệp Trì một cái sắc lẻm. Diệp Trì lên giường, ôm lấy Thời Tiêu, tay đưa ra sau, nhẹ nhàng mát xa vùng eo cô:
Hồi lâu sau, Thời Tiêu mới nhẹ nhàng nói:
- Có cảm nhận gì được chứ, chỉ có điều em cảm thấy duyên phận con người thực ra rất khó nói, có thể duyên phận của ai với ai đó đã được sớm an bài, có làm thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng vẫn là người được an bài mà thôi!
Nói rồi, cô ngẩng đầu nhìn Diệp Trì, chớp chớp mắt, nhoẻn miệng cười rực rỡ:
- Hình như em chưa từng nói với anh nhỉ? Chồng ơi, em yêu anh!
Đôi lời của tác giả: Câu chuyện đến đây là kết thúc