Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Đã Qua

Hôn Nhân Đã Qua

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1233 lượt.

hẽ em không thích chắc, ban nãy ai rên…”
Thời Tiêu vội vàng bịt miệng Diệp Trì lại: “Không được nói, không được nói!”
- Ok, ok, ok! Không nói thì không nói chúng ta làm là được rồi!
Chợt có tiếng gõ cửa phòng, chú Phan bước vào, kiểm tra cánh tay và chân Diệp Trì, ngoảnh đầu sang hỏi Thời Tiêu: “Tối qua có bị ho không?”
Thời Tiêu ngẩn người rồi lắc đầu: “Không ạ, lúc ở Trùng Khánh thì có hơi, cũng không nghiêm trọng lắm. Sao thế chú, có vấn đề gì à?”
Mắt chú Phan sáng lấp lánh: “Không sao, cái thằng Diệp Trì này, từ bé đến lớn như sức trâu, có thể làm sao được?”
Có lẽ do ban sáng bị nhiễm lạnh nên đến đêm Diệp Trì bắt đầu hơi sốt. Lúc trước ở Trùng Khánh thỉnh thoảng cũng bị sốt, bác sĩ nói do xương bị nứt gây viêm máu tụ, dẫn đến bị sốt, đợi chỗ sưng viêm tiêu đi sẽ khỏi.
Thời Tiêu lấy thuốc hạ sốt cho Diệp Trì uống, sáng hôm sau liền đi tìm chú Phan.
Phòng làm việc của chú Phan ở tầng trên, lúc Thời Tiêu đến vừa hay nhìn thấy bóng Diệp Sinh. Cô băn khoăn tự hỏi sao anh không đến phòng bệnh mà đến đây làm gì?
Do dự giấy lát, cô liền đi theo Diệp Sinh. Diệp Sinh vào trong. Thời Tiêu vừa định giơ tay lên gõ cửa thì đột nhiên nghe thấy tiếng:
- Chú Phan, trong điện thoại chú có nói ở ngực Diệp Trì có một khối đen, là chuyện gì vậy?
Mắt Thời Tiêu như tối sầm, đầu óc chao đảo, vội vàng bám vào tường, trong đầu chỉ hiện lên hai chữ “khối đen”. Từ này chẳng còn xa lạ gì với cô. Ông nội cô lúc đầu kiểm tra cũng bị chẩn đoán là có u phổi, về sau chụp CT xong liền bị chuẩn đoán ung thư ác tính. Kể từ lúc phát hiện đến lúc chết chỉ có ba tháng ngắn ngủi.
Vì vậy Thời Tiêu vô cùng ám ảnh bởi hai từ này. Trong ấn tượng của cô, “khối đen” là đồng nghĩa với cái chết. Những lời sau đó cô chẳng để vào tai nữa. Cô thẫn thờ đi về phòng, đầu óc để đâu đâu, suýt chút nữa thì đâm vào xe đẩy của cô y tá.
Trong đầu cô hiện lên một ý nghĩ, Diệp Trì không thể chết, khó khăn lắm cô mới nhìn ra tình cảm của mình sau khi cả hai cùng chung hoạn nạn, nếu Diệp Trì chết, côi phải làm sao đây?
Cái thế giới hạnh phúc mà Diệp Trì dựng lên cho cô phút chốc đã sụp đổ.






Kết thúc
Thời Tiêu hôm nay có gì đó không ổn, nói một cách chính xác là, mới sáng ra đã đi đâu đó, sau đó cứ có gì đấy bất ổn. Trong lúc xem tài liệu, Diệp Trì thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, phát hiện vợ anh ngồi ở đó nhìn mình, mặt cứ ngây ra, ánh mắt phảng phất có chút tuyệt vọng, vùi sâu trong đáy mắt.
Trong mắt anh, Thời Tiêu về cơ bản là một người luôn bộc lộ cảm xúc trên mặt, rất dễ đoán. Lúc trước anh bị sự ghen tuông làm cho mờ mắt, khiến trí tuệ giảm sút, giờ chỉ cần liếc qua là Diệp Trì đã biết vợ anh đang nghĩ gì.
Với biểu hiện của vợ anh, chẳng nhẽ kết quả kiểm tra của anh đã cho thấy anh đã mắc bệnh nan y rồi? Diệp Trì khẽ đằng hắng mấy tiếng, Thời Tiêu liền đứng dậy, lấy xấp tài liệu trên tay anh ra, vỗ lưng cho anh, căng thẳng hỏi:
- Sao thế? Anh đau ở đâu à?
Thời Tiêu hơi ngẩng đầu, hơi thở gấp gáp, làn da như phản chiếu ánh hào quang, giống như một viên ngọc bóng bẩy, mái tóc đen mượt buông xõa, khẽ nhảy nhót theo từng cử động của cô, những lọn tóc khẽ chọc vào ngực và cánh tay anh, cảm giác nhồn nhột dễ chịu khó tả; chiếc váy xẻ xuống dưới bụng, trông Thời Tiêu như một nữ thần, hoang dại và hút hồn nhưng vẫn ánh lên vẻ thuần khiết khó nói thành lời…
- Ư….
Diệp Trì cảm thấy bản thân như đang nhìn thấy thượng đế mỉm cười với mình, phút chốc được đưa lên tận chín tầng mây rồi rơi xuống. Mở mắt ra rồi mới phát hiện, những giọt nước mắt rơi từ trên xuống, không phải là mồ hôi mà là những giọt nước mắt của vợ anh.
Diệp Trì đưa tay lên, gạt tóc trên mặt cô ra, những giọt nước mắt ướt đẫm khuôn mặt cô phản chiếu vào ánh mắt anh. Những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau tuôn rơi, tạo thành một dòng suối nhỏ trên đôi gò má.
Diệp Trì cảm thấy trái tim như thắt lại, ôm lấy Thời Tiêu vào lòng:
- Đừng khóc, đừng khóc nữa em, là anh không tốt, anh xấu xa, lần sau anh sẽ không hành hạ em nữa, có được không? Anh hứa…
Ai ngờ anh còn chưa nói xong, Thời Tiêu đã không kìm chế được mà òa khóc nức nở, hai tay ôm chặt lấy cổ anh, khóc lóc thảm thiết.
Diệp Trì cuống cuồng chỉ biết ôm Thời Tiêu , thỉnh thoảng lại hôn lên đầu, lên má cô, khe khẽ dỗ dành, nhẹ nhàng như dỗ một đứa trẻ con.
Nhưng Thời Tiêu càng khóc càng không kìm được, sau đó vừa khóc còn vừa lảm nhảm. Diệp Trì nghe kỹ mới hiểu đại khái:
- Hu hu…anh không được chết…. Diệp Trì anh là đồ đáng ghét, anh mà chết em phải làm thế nào?
Thời Tiêu cứ nói đi nói lại mấy câu này khiên cho Diệp Trì khóc dở mếu dở. Diệp Trì lật người, đè lên người Thời Tiêu, cẩn thận tránh bụng cô ra, nâng cằm cô lên để cô nhìn thẳng vào mắt mình:
- Giờ thì nghe anh nói này! Anh hứa với em sẽ không chết trước em đâu. Anh mà chết rồi, em mang con trai anh, tài sản của anh đi lấy thằng khác thì sao? Đừng hòng nhé! Tốt nhất em nên bỏ cái suy nghĩ ấy đi, cả kiếp này và tám kiếp sau em cũng đừ