Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
- Không liên quan gì đến Tiêu Tiêu đâu, tại con hết đấy ạ, tại con gây chuyện, bố muốn đánh muốn phạt , con nhận cả, đợi con ra viện sẽ về nhà chịu phạt. Cho dù bố có nhốt con trong mật thất ba tháng cũng được, mong bố bớt giận ạ! Cháu nội của bố vẫn khỏe, bố cứ yên tâm, thằng nhóc chết tiệt cứ nhảy tưng tưng trong bụng Tiêu Tiêu đấy ạ!
Bà Diệp trừng mắt:
- Nói lăng nhăng, cái gì mà chết tiệt ? Đây là cháu đích tôn nhà họ Diệp đấy !
Ba Diệp đỡ Thời Tiêu ngồi xuống ghế, xoa xoa bụng cô, thở dài:
- Hai đứa thật là, là cha mẹ rồi mà chẳng chịu nghĩ cho con gì cả, cứ hành hạ nhau thế, xảy ra chuyện lớn còn giấu bố mẹ. Nói đi cũng phải nói lại, có chuyện lớn thế nào mà không thể giải quyết trước mặt nhau, thằng Trì có phạm lỗi gì, con cứ đến nói với mẹ, mẹ không trị được nó còn có bố nó. Thế này mà chẳng may xảy ra chuyện gì thì biết làm thế nào?
Bà Diệp nhìn Thời Tiêu hồi lâu rồi xót xa n
- Con nhìn xem, gầy đến thế này rồi, chắc chắn là không đủ dinh dưỡng rồi. Cứ ở suốt trong bệnh viện, ăn ngủ không đầy đủ, hay là cứ theo mẹ về nhà, tẩm bổ cho tốt, ở đây cứ để mẹ bảo gì giúp việc đến giúp là được !
Diệp Trì vội vàng phản đối:
- Mẹ, chú Phan nói rồi, ba ngày sau sẽ có kết quả kiểm tra, không vấn đề gì đâu, cứ để con về nhà tĩnh dưỡng cũng được. Mẹ cứ để vợ con ở đây với con thêm vài ngày. Không có cô ấy con không ngủ được. Mẹ không thể có cháu nội rồi lại ném con trai mẹ sang một bên như thế chứ !
Thời Tiêu vội vàng trừng mắt với Diệp Trì . Diệp Trì liền mặt dày chớp chớp mắt với vợ. Bà Diệp phì cười, Thời Tiêu thì đỏ bừng mặt, cúi đầu ngại ngùng, khẽ giật áo bà Điệp. Bà Diệp xoa đầu cô nói:
- Hai đứa thật là ! Đợi ra viện rồi thì chuyển về nhà ở nhé, mấy tháng sau phải bồi bổ cho tốt, nếu không đứa bé sinh ra lại yếu ớt thì phiền phức lắm đấy !
Tiễn ông bà Diệp về xong, Thời Tiêu liền quay lại, nghiến răng bẹo má Diệp Trì:
- Để em xem da mặt anh rốt cuộc dày đến đâu, toàn nói năng linh tinh…
Diệp Trì cười he he rồi nhân cơ hội hôn cô mấy cái. Phong Cẩm Phong vừa bước vào đã nhìn thấy hai người thân mật như thế, sắc mặt liền sầm xuống.
Nhìn thấy cô ta bước vào, khuôn mặt cười nhăn nhở của Diệp Trì lập tức sầm xuống.
Phong Cẩm Phong khựng lại, Thời Tiêu ngẫm nghĩ một lát rồi đứng dậy:
- Em ra ngoài lấy nước nhé !
Xách phích nước nóng ra ngoài lấy đầy phích nước xong. Thời Tiêu liền đứng dựa vào cửa sổ hành lang chờ đợi. Từ góc Thời Tiêu đang đứng có thể quan sát cả thành phố này, mặc dù hoàng hôn chưa nhuộm đen cả bầu trời nhưng thành phố đã lên đèn.
trong lòng Thời Tiêu cảm thấy hơi thương hại Phong Cẩm Phong, từ nhỏ đến lớn theo đuổi một người đàn ông, gần như dùng toàn bộ thủ đoạn và tâm sức mà vẫn không đạt được. Thậm chí trong lòng Diệp Trì , cô chẳng có chút chỗ đứng nào, có thể trước đây còn miễn cưỡng coi là em gái, nhưng trải qua chuyện này, tất cả những gì còn lại chỉ là sự đề phòng và căm ghét.
Diệp Trì lạnh nhạt với Phong Cẩm Phong, Thời Tiêu đã được nếm cái cảm giác lạnh nhạt này của anh. Diệp Trì mà không yếu thì có chết cũng không yêu, nhưng một khi đã yêu rồi nhất định sẽ không buông tay, cho dù có phải dùng thủ đoạn bỉ ổi anh đều phải đạt được, đó mới là Diệp Trì .
Nếu như bây giờ cô còn chưa yêu anh ấy thì có lẽ cuộc hôn nhân của hai người chính là bi kịch khủng khiếp nhất. Nhưng cô đã yêu anh, vào chính cái đêm ấy, vào khoảnh khắc kinh hoàng tột độ, cô đột nhiên bừng tỉnh, cô yêu Diệp Trì , cô đã yêu anh từ lâu.
Cứ nghĩ cô dứt khoát như thế, lạnh lùng như thế, nhưng giờ nghĩ lại, trong lòng cô vẫn nhớ đến Diệp Trì . Bản thân cô cũng chẳng rõ bắt đầu từ khi nào, nhưng trong lòng cô dám chắc, cô yêu người đàn ông độc đoán ấy.
- Thời Tiêu !
Giọng nói của Phong Cẩm Phong vang lên sau lưng cô. Thời Tiêu quay người lại, khuôn mặt Phong Cẩm Phong hiện lên trong ánh đèn có vẻ gì đó không chân thực, nhưng giọng nói của cô ta dường như vẫn đầy kiêu ngạo và coi thường như thế”
Thời Tiêu bật cười:
- Tôi không quan tâm đến những chuyện đó, cái tôi quan tâm là anh ấy yêu tôi, yêu hơn cả tính mạng của anh ấy. Vì vậy cả đời này tôi sẽ ở trong vòng tay của anh ấy, sống thật hạnh phúc !
Lòng muốn có hạnh phúc, nhưng hạnh phúc chẳng phải là chuyện dễ dàng ai cũng đạt được.
Mặc dù Thời Tiêu làm việc nhà chả ra làm sao nhưng gọt táo rất giỏi, vỏ táo nối liền từ đầu đến cuối, không bị đ gãy. Gọt xong vỏ táo liền cắt thành từng miếng vuông vức đặt vào đĩa, bê ra đặt ở đầu giường Diệp Trì rồi đẩy ra trước mặt anh.
Lúc bình thường đều là vợ anh bón tận miệng cho anh, thỉnh thoảng anh còn tranh thủ hôn được một cái. Nhưng lúc này Thời Tiêu đứng cách anh cả “cây số”, thậm chí chẳng còn buồn nhìn anh.
Diệp Trì tỏ vẻ đáng thương lấy một miếng, bỏ vào miệng. Táo thơm giòn nhưng dường như có vị đắng chát, Diệp Trì đặt cây tăm xuống:
- Vợ à, em định giận đến bao giờ? Chẳng qua chỉ đấm hắn ta có một cái thôi mà, có làm soa đâu, hắn ta có thể hoàn toàn tránh được, như