Tác giả: Diệp Tuyên
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
vẫn chưa biết, đối với vị cấp trên cũng trẻ như mình này, ở thành phố cách đó 400km, cùng trong một đêm, anh ấy cũng đã mất đi thứ quan trọng nhất đời mình.
Khi Quản Đồng quay về thành phố G, đã thêm một ngày trôi qua.
Trong quãng thời gian đó, Cố Tiểu Ảnh không hé răng nói với bố mẹ đẻ chuyện đã xảy ra, mà chỉ trốn trong nhà Hứa Tân dưỡng bệnh. Tài nấu nướng của Hứa Tân cuối cùng cũng có cơ hội được thể hiện, tuy không xuất thần được như Đoàn Phỉ, nhưng cố gắng thì cũng nuốt được.
Lúc Quản Đồng gõ cửa, Cố Tiểu Ảnh đang bị Hứa Tân ép ăn món canh gà, nghe nói sách hướng dẫn nấu ăn dạy là phải hầm nhỏ lửa hai tiếng đồng hồ, rồi thêm ý dĩ, được gọi là “canh thập toàn đại bổ.” Bổ thì chưa thấy đâu, chỉ thấy nước canh trong leo lẻo có hai miếng thịt gà đen sì, nhìn đã thấy ghê.
Nhưng thấy ánh mắt đe dọa của Hứa Tân, Cố Tiểu Ảnh không dám có ý kiến gì, đành gắng gượng ăn từng miếng một.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Hứa Tân ra mở cửa, Cố Tiểu Ảnh vội đổ ngay chỗ canh còn lại vào bồn hoa bên cạnh sofa. Cái cây “thuận buồm xuôi gió” đáng thương đang xanh tốt này, chỉ vài ngày đã sắp chết vì bị tưới canh gà.
“Là lỗi của anh!” – Quản Đồng xót xa ngồi xuống bên Cố Tiểu Ảnh, ôm cô vào lòng, “Xin lỗi em, đáng lẽ anh phải quan tâm đến em nhiều hơn, nếu trong quãng thời gian đó anh quay về một lần, thì tình cảnh sẽ không thế này. Khổ nỗi, tháng này anh bận tối mặt tối mũi…”
“Em rất lạnh, lúc nằm trong bệnh viện, đau lắm, bụng cũng đau, tim cũng đau.” – Cố Tiểu Ảnh chẳng để ý đến Quản Đồng, tự nói với mình – “Gọi điện thoại cho anh, cả đêm mà không được, khó khăn lắm mới được thì lại bị mắng như tát nước… Từ trước đến nay em chưa bao giờ muốn làm ảnh hưởng đến công việc của anh, thế nhưng, em sợ… nửa đêm trong bệnh viện có tiếng người khóc, sợ lắm…”
“Xin lỗi em, Tiểu Ảnh,em…” – Quản Đồng đau lòng cực độ, chỉ còn biết ôm chặt lấy Cố Tiểu Ảnh, không biết ngoài những lời này còn nói được gì nữa.
“Em lạnh kinh khủng, trời nóng như thế, mà em lại lạnh run lên!” – Cố Tiểu Ảnh nhắm mắt, ngẩng đầu, nước mắt lại trào ra: “Hóa ra, đau đến cực điểm thì sẽ cảm thấy lạnh…em vừa mới biết…”
Quản Đồng cúi đầu, đau đớn gục vào vai Cố Tiểu Ảnh, hơi nức nở, anh ôm chặt cô vào lòng, thấy cô mỏng manh như một tờ giấy.
“Quản Đồng, dù anh có thừa nhận hay không, thì giữa chúng ta thực sự có khoảng cách!” – Cố Tiểu Ảnh mở to mắt, hít một hơi dài, khẽ nới vòng tay Quản Đồng ra, nhìn vào mắt anh nói, “Nếu những người thế hệ 6x lấy nhau thì là do họ cùng làm cách mạng, 7x lấy nhau vì cùng chung sự nghiệp, còn thế hệ của chúng ta, lấy nhau là để nâng cao chất lượng cuộc sống. Với chúng ta, dù sự nghiệp có thành công hơn nữa, thì vẫn không có hứng thú cuộc sống, đây quả là một điều đáng tiếc. Tuy thế, thật là đáng thương, kết hôn xong, chất lượng cuộc sống của em ngày càng giảm.”
Cô cười đau khổ, kể ra cho anh: “Trước khi lấy nhau em mua mỹ phẩm LANCOM ở cửa hàng, lấy nhau xong em mua trên mạng; trước khi lấy nhau em tự kiếm tiền tự tiêu tiền, lấy nhau xong tiền kiếm được còn phải suy nghĩ nên mua cho chồng cái gì; trước khi lấy nhau khi mệt là em có thể để bố mẹ nấu cho mình món gì ngon, giờ thì có mệt nữa cũng phải gắng gượng mà nấu cơm, giặt đồ cho anh; trước khi lấy nhau, em thích đi chơi với bạn học lúc nào thì đi, giờ thì tính ra những ngày có thể hội họp chỉ có thể tranh thủ lúc anh không có nhà; trước khi lấy nhau em chưa bao giờ cảm thấy mình thiếu tiền, lấy nhau rồi, ngày nào em cũng phải tính toán xem tiền trong sổ tiết kiệm có đủ trả tiền nhà không, có đủ để mua sữa cho con hay không, có đủ để chi trả cho khoản tiền thuốc đắt đỏ có thể phải tiêu đến khi bố mẹ anh lên không… Quản Đồng, em mệt mỏi quá…”
Lần đầu tiên nghe những lời này từ miệng cô, Quản Đồng hơi sửng sốt! Trái tim anh như bị thứ gì đâm phải, nó có cảm giác đau đớn và nặng nề, khiến anh không giấu nổi thở dài, vòng tay cũng lỏng ra một chút.
Cả cơ thể anh cứ cứng đờ ra, Cố Tiểu Ảnh cúi đầu, cũng không nhìn anh, chỉ khẽ lẩm bẩm: “Quản Đồng, em thực sự mệt mỏi lắm rồi
Có lẽ, vào khoảnh khắc đó, Quản Đồng đột nhiên bắt đầu lo sợ. Anh sợ lời Giang Nhạc Dương sẽ thành hiện thực, câu tiếp theo cô nói, phải chăng là: “Quản Đồng, chúng mình hãy ly hôn đi.”
Quản Đồng thở một hơi dài nặng nề, buông Cố Tiểu Ảnh ra, ôm đầu không nói ngồi xuống ghế sofa, có lẽ làm như vậy sẽ trốn được lời phán quyết mà anh không muốn nghe.
Cố Tiểu Ảnh dựa vào ghế, nhắm mắt lại, rồi mới nói: “Anh về trước đi.”
Quản Đồng không nghe thấy lời phán quyết anh đang lo sợ, nên rất kinh ngạc, rồi tiếp đó là mừng rỡ, dấn thêm bước nữa: “Bà xã, mình về nhà đi, anh bế em nhé?”
Cố Tiểu Ảnh nheo mắt, bắt gặp ngay nét mừng rỡ trên mặt Quản Đồng, lòng xót xa, bất giác nghĩ đến cái sinh linh bất hạnh kia, mắt cô lại đỏ hoe. Cô nhắm mắt mệt mỏi nói: “Em không muốn về, một mình trong căn phòng đó, cứ nhắm mắt lại là em lại nghĩ đên những chuyện không vui.”
Quản Đồng lặng người, vội nói: “Cuối tuần được ng