XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

hỉ, hai ngày đó anh sẽ ở bên em.”
“Hai ngày?” – Cố Tiểu Ảnh bật cười, nụ cười méo mó như đang khóc, “Hai năm nhận chức xa của anh mới vừa bắt đầu thôi mà, hai ngày ít ỏi quá, coi như không tính.”
Cô nhìn anh một cái, ánh mắt không có chút một cảm xúc: “Thực ra, Quản Đồng, em ở đâu cũng như nhau cả thôi, vì hầu hết, dù em ở đâu, thì cũng không có anh bên cạnh.”
Quản Đồng lặng người, trái tim tê dại.
Có lẽ, đến giờ anh mới biết, có những tuyên án nghe còn nặng nề hơn hai từ “ly hôn”…
Tuy thế, Cố Tiểu Ảnh vẫn còn có thể ở nhà với bố mẹ đẻ của mình.
Nguyên nhân rất đơn giản, một mình Quản Đồng không thể có được sự tha thứ của Cố Tiểu Ảnh, lại lo Hứa Tân đi làm không có ai chăm sóc Cố Tiểu Ảnh, bước đường cùng anh đành gọi điện thoại đến thành phố G.
Khi Cố Tiểu Ảnh nhìn thấy Cố Thiệu Tuyền và La Tâm Bình thì giật mình: “Bố, mẹ, sao bố mẹ lại đến đây?”
La Tâm Bình đau lòng đến độ phải nhíu mày: “Ảnh Ảnh, con đỡ mệt chưa?”
Mặt Cố Thiệu Tuyền cũng đầy lo lắng: “Rốt cục là có chuyện gì?”
Cố Tiểu Ảnh hoang mang, định giấu giếm sự tình câu chuyện: “Con cũng không biết, chỉ là ngã một cú…”
“Sao con không chịu nhìn đường cẩn thận chứ?” – La Tâm Bình bực bội trợn mắt, “Giờ thế nào rồi, còn chỗ nào đau không?”
“Con khỏe rồi, không đau nữa đâu!” – Cố Tiểu Ảnh cảm thấy trong ánh mắt thương yêu của bố mẹ, bụng dưới của mình còn đau hơn, nên vội kéo Hứa Tân ra, “Ngày nào Tân Tân cũng nấu nướng cho con ăn, con được chăm sóc đầy đủ lắm.”
“Thật là cảm ơn cháu quá!” – La Tâm Bình kéo tay Hứa Tân cảm động vô cùng, “Nếu không có cháu, cái mặt trăng nhỏ Ảnh Ảnh này chắc nguy rồi?”
“Mặt trăng nhỏ?” – Cố Tiểu Ảnh nhìn thấy bố mẹ thì không nhịn nỗi nghiến răng nghiến lợi, “Mẹ hay thật đấy, mặt trăng mà cũng chia lớn với nhỏ à?”
Kết quả là những lời nói vô tâm của cô đã đánh trúng vào điểm đau nhất trong lòng bà La Tâm Bình, châm ngòi cho cả một thùng thuốc nổ!
Chỉ nghe thấy tiếng La Tâm Bình hét: “Cái con bé này nói với vẩn gì thế? Sao chẳng biết suy nghĩ gì cả!”
Cố Thiệu Tuyền vộiông vào dập lửa: “Trời ơi hai mẹ con bé bé mồm thôi được không, đang ở nhà người ta đấy, bây giờ mình đưa Ảnh Ảnh về nhà đã, làm phiền người ta bao nhiêu ngày rồi…
La Tâm Bình lúc đó mới hạ hỏa, trừng mắt nhìn Cố Tiểu Ảnh rúm ró nép sang một bên, quay sang Hứa Tân ra sức cảm ơn. Hứa Tân cúi đầu nhìn cô bạn đang đau khổ ngồi trên ghế sofa, nhân lúc La Tâm Bình và Cố Thiệu Tuyên không chú ý, lén lấy tay vẽ thành hình chữ “V”.
Cố Tiểu Ảnh khẽ nghiến răng: “Hứa Tân, cậu là đồ lừa thầy phản bạn…”
“Mình là ân nhân của cậu…” – Hứa Tân trề môi, quay người bận bịu giúp ông Cố bà Cố thu dọn đồ đạc, như muốn đuổi sớm Cố Tiểu Ảnh ra khỏi cửa.
Cho đến khi đưa Cố Tiểu Ảnh lên xe của bà Cố, rồi nhìn theo bóng xe đi xa, Hứa Tân mới thở phào, nghĩ bụng: Anh Quản Đồng đúng là không làm mọi người thất vọng.
Nhưng Hứa Tân sau đó không biết rằng, anh Quản Đồng không làm ai thất vọng của cô, trong hai ngày, đã làm không thiếu việc gì, nhưng vẫn không có được nổi một nụ cười của bà xã.
Cố Tiểu Ảnh tuy bị Cố Thiệu Tuyền và La Tâm Bình đưa về nhà mình, nhưng cứ nhìn thấy Quản Đồng là cô lại đau lòng. Không phải không muốn cười, mà thực sự là không cười nổi.
Đó là một nỗi buồn từ bên trong phát ra ngoài – không muốn nói chuyện, không muốn cười, không muốn có bất cứ một tiếp xúc nào với con người trước mặt.
Vì thế, trước lúc đi ngủ, Quản Đồng cẩn thận giúp Cố Tiểu Ảnh rửa mặt, rửa chân, rồi còn bê lên cho cô một cốc sữa nóng… Tuy thế, Cố Tiểu Ảnh vẫn chẳng có một phản ứng gì.
Khuôn mặt cô vẫn lạnh giá, chẳng có một chút biểu cảm, rửa chân, uống sữa, rồi cuốn chăn quanh mình, quay lưng lại phía Quản Đồng, lơ mơ ngủ.
Quản Đồng nhìn Cố Tiểu Ảnh, cười đau khổ
Kỳ nghỉ của Quản Đồng chỉ có hai ngày, sau hai ngày, dù anh có không yên tâm, có không nỡ ra đi đến mấy, thì vẫn phải quay về Bồ Âm.
Trước khi đi, Quản Đồng khẽ chào Cố Tiểu Ảnh: “Tiểu Ảnh, anh đi nhé”.
“Vâng” - Cố Tiểu Ảnh đang ngồi xem ti vi, chỉ gật gật đầu, không thể hiện chút tình cảm gì.
Lúc này Quản Đồng mới biết cái cảm giác hụt hẫng khi bị người khác ghẻ lạnh thì đau đớn như thế nào. Lâu nay, anh đã quen với sự chẳng biết sợ chuyện gì, sự nhõng nhẽo, sự nghịch ngợm của cô, cái thái độ lúc nào cũng hi hi ha ha của cô, việc cô nói thẳng chẳng kiêng kị, lúc nào trên môi cô cũng có câu “ông xã thật đẹp trai” hay “ông xã đáng yêu ghê”… giờ anh mới nhận ra, hóa ra bao nhiêu lâu nay, đều là cô chăm lo cho anh hơn.
Mặc dù, lúc nào anh cũng cho rằng mình bao dung Cố Tiểu Ảnh hơn.
Đứng dưới lầu, Quản Đồng ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ tầng ba, lần đầu tiên không nhìn thấy bóng dáng thân yêu thò đầu ra tươi cười vẫy tay với mình, cuối cùng đành tiếc nuối thở dài, bước lên xe.
Đợi khi cái đốm đen đi xa cuốn tung đám bụi, Cố Tiểu Ảnh mới ló đầu ra khỏi tấm rèm cửa, nhìn theo chiếc xe cho đến khi khuất hẳn.
Cô không biết lòng mình đang có cảm xúc gì, nếu là nỗi nhớ, thì cô không có cách nào tha thứ cho anh; nếu là sự căm hận, thì cô lại vẫn