Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hôn Nhân Giấy

Hôn Nhân Giấy

Tác giả: Diệp Tuyên

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.

còn nhớ anh.






Mấy ngày sau đó, Cố Tiểu Ảnh ở nhà trong tình trạng buồn chán.
Quản Đồng ngày nào cũng gọi về, Cố Tiểu Ảnh không nhận, toàn đùn cho ông Cố, cuối cùng ông Cố phát cáu: “Đừng có trẻ con nữa đi, chẳng có vợ chồng trẻ không cãi nhau, nhưng chẳng có ai vô lý như con cả! Quản Đồng bận như vậy, sao con không chịu biết điều một chút? Thông cảm cho nó một chút chứ?”
Cố Tiểu Ảnh mắt đỏ hoe, cười nhạt: “Bố, bố còn muốn con phải thông cảm cho anh ấy thế nào nữa? Con đã hi sinh cả một đứa con rồi, còn chưa đủ sao?”
“Cố Tiểu Ảnh, con im ngay!” Bà Cố bực quá xông từ trong bếp ra, “Con nói vớ vẩn cái gì vậy? Mẹ nói cho con biết, từ ngày con chọn Quản Đồng, con cần phải biết, tất cả là do con cam tâm tình nguyện, là con tự làm tự chịu!”
Bà Cố thở dài, bình tâm lại, ngồi xuống bên cạnh Cố Tiểu Ảnh, khoác tay vào vai con gái. Trong lời nói của bà vừa có sự nghiêm khắc vừa có sự yêu thương: “Ảnh Ảnh, con đừng trách mẹ lại lên lớp con. Thực ra giữa hai vợ chồng, luôn luôn có sự hi sinh, và luôn luôn là một người hi sinh nhiều hơn. Tuy thế, con cũng nên biết rằng, con tự nguyện lấy một người, điều đó nói lên rằng con đã nghĩ kỹ, con yêu anh ta, con sẵn sàng sống cùng anh ta, được hưởng hạnh phúc, và cũng phải chịu đựng sự ấm ức. Điều này là không thể thay đổi, con được một cái gì đó thì cũng mất một cái gì đó. Vì thế, khi con đã có những giây phút hạnh phúc, thì dù cuộc sống có nhiều ấm ức, cũng chỉ là một sự bất hòa tạm thời, có thể giải quyết, bàn bạc được. Vì thế, trong hôn nhân, có buồn có vui, nhưng không nên có “hi sinh”, vì khi con yêu một người, thì cần phải dũng cảm chấp nhận tất cả mọi chuyện mà cuộc hôn nhân đó đem lại.”
“Ảnh Ảnh, những lời mẹ con nói, có thể bây giờ chưa chắc con đã hiểu được. Nhưng rồi thế nào cũng có ngày con thấm thía.” – Ông Cố cổ vũ con gái: “Con gái của bố lúc nào cũng là nhất”.
Nhìn sự thương yêu trong ánh mắt ông Cố bà Cố, Cố Tiểu Ảnh rơm rớm nước mắt.
Đúng là cô thực sự chưa thấm thía được lời bà Cố nói vừa rồi, nhưng về lý mà nói, cô biết bà Cố không hề sai.
Thậm chí cô phải thừa nhận, trong những ngày này, cứ đến tối là cô lại nhớ Quản Đồng, cô nhớ hơi ấm của anh, nhớ cái ôm của anh, nhớ đến cốc sữa nóng anh bưng cho cô mỗi tối, thậm chí những lúc cô miệt mài viết lách, anh còn khẽ rót cho cô một bình nước nóng đầy… Một người như thế, làm sao mà cô không yêu được?
Với Cố Tiểu Ảnh, cuộc sống không giống như tiểu thuyết, không phải cứ có chút hiểu lầm là đã đòi chết ngay, đòi chia tay ngay, mà sự chân thực nhất của cuộ sống chính là ở chỗ, dù thỉnh thoảng có xảy ra mâu thuẫn xung đột, cũng không thể nói buông tay là buông tay.
Trong tiểu thuyết, người ta đến với nhau, rồi rời xa nhau, chỉ có một lý do, đó là yêu hoặc không yêu, nhưng trong cuộc sống, trong hôn nhân, ngoài tình yêu, còn có rất nhiều yếu tố khác, như tình thân, như trách nhiệm, như thói quen.
Những điều này Cố Tiểu Ảnh không thể từ bỏ.
Tuy thế, với tất cả những việc vừa xảy ra này, đối với bất cứ cô gái nào cũng là một sự đau đớn quá mức, nên muốn cô quên đi trong một thời gian ngắn là điều không thể…
Nửa đêm, Cố Tiểu Ảnh vẫn còn thẫn thờ ngồi trên giường. Cô nhớ lại những điều bố mẹ nói, nắm chặt lấy điện thoại, mấy lần định nhắn tin cho Quản Đồng, nhưng lại chẳng biết nên nói gì, cứ do dự mãi, rồi cuối cùng tắt máy
Trong lúc lơ mơ, cô không hề biết rằng, mình đã theo thói quen lật người, nằm co giữa giường, giống như tối nào cô cũng nằm cuộn tròn trong lòng Quản Đồng vậy.






Mấy ngày sau đó, Giang Nhạc Dương và Hứa Tân cũng đến thăm Cố Tiểu Ảnh.
Cố Tiểu Ảnh ở nhà mãi phát chán, muốn ra ngoài chơi nhưng lại sợ bị bà Cố mắng, đang chán thì nhìn thấy hai đến như hai vị cứu tinh.
Tuy thế, Giang Nhạc Dương vừa mở miệng đã xin xỏ cho Quản Đồng: “Cố Tiểu Ảnh, cô giơ cao đánh khẽ, tha thứ cho sư huynh tôi đi mà”.
Cố Tiểu Ảnh cười buồn: “Thầy Giang, thầy phải cho em thời gian, giờ này em chưa thể làm được cái việc đại lượng đó… Hơn nữa, đàn ông các anh quả thực không thể hiểu nổi nỗi khổ đó.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Giang Nhạc Dương, ánh mắt bình thản: “Anh không thể hiểu được cái cảm giác nằm trong nhiệt độ 38 độ mà toàn thân lạnh toát đúng không? Rất đau, đau đến mức không còn muốn sống nữa… Tuy thế, cảm giác đau đớn rất nhanh chóng qua đi này, so sánh với những lần nôn ọe không dứt trước đó, cũng không khủng khiếp lắm. Nhưng giờ thì em đã biết, đau đớn hay nôn ọe đều có thể chịu đựng được, chỉ cần bên cạnh có người chăm sóc, đỡ đần, trợ giúp. Thầy Dương, từ trước đến nay chưa bao giờ em làm vướng chân Quản Đồng, anh ấy muốn làm thêm giờ thì làm thêm giờ, muốn đi xa nhận chức mới thì đi xa nhận chức mới, anh ấy cũng chắc chắn rằng em sẽ mãi mãi ở đây đợi anh ấy. Nhưng anh ấy dựa vào đâu mà có thể chắc chắn em sẽ ở đây cả đời đợi anh ấy chứ?”
“Tuy thế, những người sinh ra và lớn lên ở thành phố như chúng ta sẽ không hiểu được nỗi