Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3640 lượt.
mà trong chốc lát sắc mặt cứng lại, ánh mắt hơi híp, giống như nhớ lại một chút chuyện cũ, nhanh chóng trong thời gian lưu chuyển, môi gợi lên.
Giống như một tia chớp lạnh lùng.
“Trùm buôn thuốc phiện Đông Âu”
Một câu nói tựa hồ làm lòng Lạc Lịch nhộn nhạo, con ngươi quỷ quyệt lâu năm kia giống như có tia sáng, phảng phất giống như gặp được kỳ phùng địch thủ.
“Hoan nghênh cô lần nữa trở lại thân phận đầy kịch tính này.”
“Tiếp chiêu!” Hoa Chân hừ lạnh một tiếng, trực tiếp lật người nhảy lên, ra nhiều chiêu bén nhọn, tập kích vào vị trí nguy hiểm trên người, Lạc Lịch ôm Trường An mềm mại né tránh, chưỡng phong giống như châm thấu xương đập vào mặt, mang theo cảm giác đau nhói, hắn câu môi, khuôn mặt nhẹ nhàng tránh đi, thoát khỏi chưỡng phong của cô.
Hoa Chân thấy một kích không được, đột nhiên xoay người, nhảy lên cao, mang theo phá không chi thế lần nữa đánh tới, năm ngón tay thanh móng vuốt, hé ra từng chút một trong không gian, mang theo nồng đậm sát khí.
Lạc Lịch mắt lạnh nhíu lại, không có tránh đi, ôm lấy Trường An hoàn mỹ xoay người, giống như vậy, năm ngón tay thành móng vuốt, cứng đối cứng, tiến tới tiếp sát chiêu của Hoa Chân.
Hoa Chân tự mình biết rõ chưỡng này hoàn mỹ không gì sánh kịp, cô đột nhiên cười một tiếng, “xinh đẹp” nhộn nhạo giống như trinh tử, đột nhiên nghiêng bàn tay, trực tiếp cùng bàn tay trẵng noãn của Lạc Lịch hợp làm một.
Ngón tay cô đan vào kẽ tay của hắn, ngón tay hắn cũng trong nháy mắt đó đan vào kẽ tay cô.
“Tôi đặc biệt yêu thích đôi tay này của anh, dính nhiều máu tươi như vậy, vẫn xinh đẹp như thế.”
Lạc Lịch bình tĩnh nhìn cô, không có nói gì, hồi lâu sau mới nói: “Tôi cũng đặc biệt thích phong cách của cô, không giống những người khác, tản ra “sức quyến rũ” rất khác lạ.”
“Cảm ơn quá khen!” Lúc đang nói chuyện, rút khỏi bàn tay, khom lưng xuống, trực tiếp nghiêng đá, tốc độ nhanh đến làm người chặc lưỡi hít hà.
Đột nhiên, bùm một tiếng, không phải là tiếng súng, mà là khói lửa.
Hoa Chân cười to, gương mặt giống Palette bắt đầu cười vô cùng vui vẻ, mặt mày mang theo anh khí không thua kém đàn ông, trong nháy mắt làm cho người khác không thể
khinh thường.
“Hôm nay, đến đây thôi, anh đi đi.”
Lạc Lịch cười một tiếng: “Hoa tiểu thư rộng rãi bỏ qua cho tôi?”
Nghe vậy, Hoa Chân cười càng vui vẻ: “Bớt dát vàng lên mặt tôi đi, lần sau gặp lại, tôi sẽ trở lại thăm hỏi anh kĩ càng.”
“Tùy ý.”
Hoa Chân không nói gì, ngay sau đó, giống như lúc tới rời đi, không mang theo chút bụi đất.
Lạc Lịch lạnh lùng nheo lại ánh mắt, đó là tín hiệu của tập đoàn buôn thuốc phiện Đông
Âu.
Hoa Chân đã rời Đông Âu mấy năm, lần này xuất hiện, nhất định tất cả mọi chuyện sẽ bắt đầu, máu tanh chiến hỏa bắt đầu lan tràn.
Nhớ tới người phụ nữ Palette mang cùng một khuôn mặt kia, lại giả trang ngu ngốc, Lạc Lịch không khỏi cười cười.
***
Mà đầu bên này, Đồng Trác Khiêm đứng đối lập cùng Sở Viêm, khi Lạc Sâm ôm Mạnh tiểu thư giống như con cá chết đi ra, mặt Đồng thiếu, hoàn toàn xanh mét.
Dáng vẻ giống như vợ ra tường…, thuận tiện cũng bị lừa đi đứa con.
Anh bây giờ không có cách nào nhịn được, sau nhiều ngày như vậy, lần đầu nhìn thấy Phục Linh, lại là dáng vẻ lôi kéo sự sống này, buồng tim đau không ức chế được, giống như bị người lôi ra trên đất, dùng giày da Ý đạp lên.
Vừa thối, vừa đau______
Kết quả, trong một khắc nhìn thấy Phục Linh, Đồng thiếu đột nhiên rút súng, tốc độ thần tốc giống như ánh sáng, nhắm vào Sở Viêm liền lập tức nổ súng, còn không quên tức giận mắng một tiếng.
“Con mẹ mày_______!”
Tốc độ của viên đạn rất nhanh, giống như vì sao xẹt qua chân trời, biến mất trong nháy mắt, mà bên này tốc độ lấy súng của Sở Viêm cũng kinh người, từ bên hông móc ra khẩu súng, trong nháy mắt bóp còi.
Đạn đụng đạn, diệt.
Nhưng mà, Sở Viêm lại bị thương.
Lúc hai viên đạn chạm nhau, một khắc đó, tia lửa xẹt ra, giống như pháo hoa đêm giao thừa, sáng cả một vùng, vào một giây chạm nhau, mảnh đạn bể ra năm bảy phần, thẳng tới xuyên qua bả vai Sở Viêm, chỉ nghe hắn rên lên một tiếng, liền biết hắn đã bị thương.
Đây rốt cuộc là đạn Đồng thiếu dùng chất lượng tốt hay Đồng thiếu gặp may đây?
Âm thanh chua chát vang lên, vẫn không thấy quang ảnh kia dừng lại, từ đầu đến cuối khiến cho người ta không nhìn được cái gì đang di động.
Ba! “Cổn đản!”
Một cái tát nữa, thật giống như đánh lên mặt mọi người, ai ai cũng không nhịn được thấy đau trên mặt mình.
Đồng Trác Khiêm có hơi chút kinh ngạc nhìn nháo kịch giống như trên truyền hình này, lấy tầm tình tĩnh táo xem, cũng không lộ ra chút gì.
Mà Lạc Sâm, cũng trong nháy mắt bắt được quang ảnh xuất hiện cùng tiếng nói, có chút không hiểu nhíu mày.
Người này, Lạc Sâm nhất định biết là ai.
“Bà đây bất quá chỉ đi du lịch có vài năm, khi trở lại lại nhìn thấy cái cảnh này?”
Ba____vừa nói vừa đánh một bạt tay lên mặt Sở Viêm.
“Đường đường là trùm buôn thuốc phiện Đông Âu lại bị n