Tác giả: Giáp Đồng
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343656
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3656 lượt.
bước đi đến cửa, đột nhiên cánh cửa mở ra.
Trong nháy mắt đó, ánh mặt trời tỏa sáng, sáng lạng chói mắt, trong con ngươi cô phản chiếu hình ảnh tối đen.
“Trường An, nhớ anh không?”
Trường An không nói lời nào, nhiều ngày không sung sướng như vậy, nhìn thấy anh cảm thấy rất may mắn, nhưng rất nhanh sau đó cô phản ứng lại hỏi: “Lạc Sâm, là anh để cho người ta bắt em tới đây sao?”
Đột nhiên anh ôm lấy cô, sau đó trả lời: “Là Lạc Lịch.”
“Anh ta là ai?”
“Anh của anh.”
Trường An ồ một tiếng, trong lòng cũng không nghi vấn gì, không biết là tại sao, khi cô nhìn thấy Lạc Sâm tế bào toàn thân bắt đầu nhộn nhạo.
Một cái chớp mắt, an bình lại.
Cảm giác như thế, luôn rất tốt.
“Vậy anh của anh đâu?” Cô buồn buồn hỏi, mà khi cô vừa hỏi xong có tiếng bước chân đi đến, người đàn ông đó lạnh lùng mang chút mị hoặc đi vào.
Trường An chui ra từ trong ngực Lạc Sân, liếc mắt nhìn Lạc Lịch rồi lại nhìn Lạc Sâm, lúc này mới phát hiện hai người khá giống nhau.
“Người đã mang tới cho cậu, cậu an tâm lưu ý khoảng thời gian ngu ngốc này.”
Lạc Sâm nhíu mắt lại: “Anh đi đâu?”
Khóe môi Lạc Lịch cong lên mang chút ý cười: “Hoa Chân đi Trung Quốc, đương nhiên tôi cũng muốn góp vui một chút.”
Nói xong, anh ta đi ra ngoài nhưng tiếng nói vẫn còn lưu lại.
“Cậu giúp anh giải quyết chuyện ở Italy, còn chuyện của Đồng Trác Khiêm, anh sẽ xử lý giúp cậu.”
Anh ta cười đi ra ngoài, trong trí nhớ đột nhiên nhớ lại khuôn mặt tươi cười sáng rỡ mà ưu thương của một cô gái nhiều năm về trước, nụ cười đó trái với tâm ý con người, giống như là sự hồi đáp việc toàn thế giới vứt bỏ cô, hoặc như là nụ cười lạnh đối với người đã phụ cô ở phía xa xa kia.
Trong đầu lại xuất hiện một gương mặt khác, quái dị, đầy đủ màu sắc, làm cho người gặp người ghét.
Hoa Chân, đã không ít năm chưa nhìn thấy bộ mặt thật của cô rồi?
Bình minh vừa bắt đầu nhưng sắc trời lại tối tăm, chính xác là đang trong mùa thu.
Mà trong lúc bình minh đang ló dạng này, tại sân bay đang nghênh đón hai người.
Một người là trên đầu buộc vô số bím tóc sừng dê, gương mặt trang điểm quỷ dị, nhất là trên người cùa cô ta đều mặc đồ màu đỏ, ai nhìn cũng mắc ói.
Mà người còn lại thì ngược lại, quần áo màu xanh dương trang nhã ngồi ngay ngắn trong khoang hạng nhất, những tiếp viên hàng không nữ hận không thể lập tức nhào tới.
Người phụ nữ kia thật tốt!
Còn cách ăn mặt nữa?
Áo sơ mi đỏ thẫm, quần màu xanh lục? Con gà rừng nhà ai xúc chuồng đây?
Là con trai của phó thị trưởng Lý Phó Cương số một thành phố, Lý Hiển Song cảm thấy mình bị vũ nhục thật sâu sắc.
Gã biết rõ, mặc dù gã mập nhưng gương mặt lại đẹp.
Dáng người tốt thế mà gương mặt xấu vậy? Sao không trốn trong nhà đi? Sao đụng phải chân mày gã làm gì?
Con trai mập của phó thị trưởng Ký thấy người phía trước quay đầu tiếp tục đi bỗng dưng gã hô to: “Đứng lại.”
Người phụ nữ không quay đầu lại, tiếp tục nhấc đôi giày cao gót đi tiếp.
“Ngăn cô ta lại.” Tiếng nói vừa dứt, mấy tên đàn ông mặc đồ tây màu đen đeo kính râm bao vây bốn phía người phụ nữ.
Người phụ nữ bị buộc đứng lại, nắm cổ tay mình nhẹ nhàng thả lỏng gân cốt, trong nháy mắt âm thanh hoạt động cổ tay khiến người ta tê dại.
“Tránh ra.” Giọng nói người phụ nữ uyển chuyển mà có lực.
Âm thanh nghe mất hồn vô cùng, nhưng là người như vậy ***, nhìn thấy bóng lưng người phụ nữ này, lão Nhị không nghe lời, kết quả vừa mới tới đây lại bị sợ đi về.
Thật là *** giày vò con người.
Giết chết là xong.
Xấu như thế, chết một người coi như là diệt một tai họa cho vô số đàn ông.
“Tôi đếm một tiếng, không tránh ra thì tôi động thủ.”
Lý Hiển Song cười ha hả, đống thịt mỡ run run, đôi mắt nhỏ sắp thành một đường thẳng: “Ở cái thành phố này vẫn chưa có ai dám nói chuyện với tôi như vậy? Nhìn vóc người cô nên kéo về nhà, ở biệt thự tôi có một con chó chắc là nó sẽ thích.”
“Muốn chết.” Người phụ nữ đột nhiên quát một tiếng, bước lên trước đạp một phát nhanh chóng bay lên, mái tóc màu sắc rực rỡ bay tán loạn, phiêu dật như bay, nếu như mà có ánh mặt trời chói lóa nữa thì khẳng định là nữ thần giáng trần.
Lý Hiển Song vẫn còn đang sững sờ thì đột nhiên một đáy giày cản trở tầm mắt gã, nhanh chóng hạ xuống chính giữa mặt gã.
Một kích đó, có thể nói là rất nghiêm trọng.
Vệ sĩ bên cạnh nhìn nhìn lập tức tiến lên, người phụ nữ lấy bao hạt dưa trong ngực ra, một tay cầm vật nhọn sau đó dùng lực, toàn bộ hạt dưa bay ra ngoài.
Như là một đường thẳng, hoặc như là một nhát kiếm sát phạt, trong nhát mắt vật nhọn cắm vào vai trái tên vệ sĩ.
Đau đớn ập tới.
Lý Hiển Song bị người phụ nữ đạp lên mặt bỗng nhiên cảm thấy có một sức mạnh đánh tới mình, gương mặt gà vặn vẹo, co quắp mãnh liệt, giống như bị một chiếc xe tải đè nặng lên, sắc mặ gã tái nhợt, sau đó ho sặc sụa rồi phun ra mấy cái răng, trong đó bao gồm hai cái răng cửa mà gã yêu thích.
Lý Hiển Song như muốn ngất đi.
Đây chính là răng cửa, đây chính răng cửa c